Chương 1

Đinh Điền là một người bình thường, vô cùng bình thường. Cha mẹ của hắn mở một quán ăn nhỏ ở vùng giáp ranh giữa thành thị và nông thôn. So với sự bình thường của Đinh Điền, em trai của hắn thì lại được cha mẹ chiều chuộng hơn nhiều.

Tuy vậy, Đinh Điền cũng không buồn. Bởi ở trong nhà, hắn là trưởng tử, là con trai cả, nên phải học cách kiên cường.

Chỉ là tính cách của Đinh Điền trầm lặng quá mức, từ việc học đến công việc đều rất suôn sẻ, theo đúng quy trình, không có chút sóng gió nào.

Hắn chỉ có một ước mơ duy nhất, làm cảnh sát!

Vùng giáp ranh giữa thành thị và nông thôn vốn là nơi tụ tập của lũ côn đồ, vô lại. Bọn chúng đến ăn thì không trả tiền, lại còn bắt cha mẹ của hắn phải tươi cười tiếp đón, những tờ giấy nợ chất lên cả rổ, mà nhà hắn cũng chẳng dám đi đòi.

Mỗi lần thấy cảnh đó, Đinh Điền đều tức giận. Vì vậy, hắn quyết tâm làm cảnh sát, bởi vì đám người đó sợ cảnh sát!

Sau nhiều năm nỗ lực, một số kẻ vô lại ấy được cải tà quy chính, hoặc một số kẻ thì bị bắt vào tù. Còn sự cố gắng của Đinh Điền cũng đã có kết quả. Hắn đã được làm một nghề hết sức vẻ vang, quản giáo nhà tù.

Tiếc là, sau ba năm đi làm, trong một lần trực gác, tự nhiên hắn bị mệt mỏi quá độ, vừa lim dim mắt ngủ một lát, tỉnh dậy thì trời đã đổi sắc.

Hắn đã đến một thời đại xa lạ.

Thanh triều.

Chỉ khác một chữ so với Thanh triều trong lịch sử.

Chỉ có điều, triều Thanh ở đây là do người Hán thống trị, hoàn toàn không phải người Mãn.

Cũng không có bím tóc, vẫn là tóc dài như cũ, nam nữ đều vậy.

Khi xuyên đến, đúng lúc thân thể nguyên chủ, cũng tên Đinh Điền, vừa hết tang.

Người đã mất tên Đinh Đại Hải, là phụ thân của Đinh Điền. Mẫu thân đã mất từ sớm, trong nhà có ba người, giờ chỉ còn lại một mình hắn.

Nơi hắn đang sống hiện nay, nghe nói thuộc địa phận đông bắc của Đại Thanh, thôn Đinh gia, huyện Ngưu Giác, phủ Bắc Phong. Chỉ nghe tên thôi cũng biết đây là một vùng quê hẻo lánh.

Trong thôn Đinh gia đều là người mang họ Đinh, tất cả đều là thân tộc trong dòng họ Đinh.

Vì tính bài ngoại mạnh, trong làng không có nhà nào mang họ khác, nên người thôn Đinh gia cực kỳ đoàn kết. Người trong làng thì có thể đánh nhau vỡ đầu chảy máu, nhưng gặp chuyện bên ngoài thì lập tức đồng lòng nhất trí!

Chính nhờ vào tinh thần cứng rắn đó, khi di cư đến đây, họ đã bám rễ sinh tồn, trăm năm sau lại trở thành gia tộc lớn mạnh nhất trong vùng. Người ngoài không dễ gì dám bắt nạt, đồng thời, tộc trưởng Đinh Đại Dũng của Đinh gia thôn, cũng là lý chính của hai thôn bên cạnh, thôn Dương Thụ và thôn Liễu Thụ.

Nhi tử của Đinh Đại Dũng, tên là Đinh Đại Hưng, hiện là thôn trưởng thôn Đinh gia.

Ba thôn hợp thành một lý, cử ra một lý chính, tuy chức quan này không có phẩm cấp, không đáng nhắc đến trong hệ thống quan lại, nhưng ở chốn nông thôn thì có uy nghiêm và địa vị vô cùng lớn.