Anh ta luôn nghĩ ra đủ loại cách khiến đối phương sống không bằng chết.
Anh ta cũng thích nhìn máu tươi từ mạch máu người khác trào ra, mang theo chút hơi ấm, thứ đó khiến anh ta nghiện.
Khi còn nhỏ, anh ta từng vì vậy mà khổ sở, sợ hãi, nhưng bây giờ anh ta đã chấp nhận rồi.
Anh ta chính là một con súc sinh, là một con quái vật.
Thế nhưng, Từ Bạch lại không giống vậy.
Mỗi lần Từ Bạch nói chuyện mà anh ta không vui, anh ta liền muốn xé nát cổ họng cô.
Từ Bạch có chiếc cổ thon dài, da lại quá trắng, dáng người gầy mảnh, trên cổ có những mạch máu ẩn hiện dưới làn da.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tiêu Hoành đã thấy thèm muốn.
Anh ta khát khao được cắn một ngụm lên đó.
Thậm chí trong mơ, anh ta thấy mình cắn nát cổ họng cô, điên cuồng nuốt dòng máu đỏ tươi ấy.
“… Cô ấy cần cuộc hôn nhân này.” Tiêu Hoành nói: “Mẹ cô ấy tinh thần không ổn, em trai mới mười tuổi. Chỉ cho tiền thì không thể giải quyết được vấn đề của cô ấy. Năm đó là ông nội cô ấy đã cứu mạng tôi nên tôi mới đồng ý đính hôn. Giờ tôi không thể bỏ rơi cô ấy.”
“Thế còn sau này thì sao?”
“Đợi tôi sống qua năm nay rồi nói đến chuyện năm sau.” Tiêu Hoành đáp: “Tương lai xa quá.”
Tống Kình im lặng.
“Còn nữa, cho người đi tìm Tiêu Lệnh Huyên. Chú ta dám động vào người của tôi, chẳng lẽ tưởng tôi là quả hồng mềm dễ bóp sao?” Tiêu Hoành nói.
Tống Kình đáp: “Rõ.”
Ngay trong đêm đó, biệt quán của Tiêu Lệnh Huyên bị người ta đánh bom.
Cả con phố sụp đổ, nhiều ngôi nhà kiểu Tây bị phá hủy theo.
Đại soái nghe tin liền gọi cả hai con trai và em trai mình tới chính phủ quân sự, mắng cho một trận té tát.
Nhưng hai người này đều có chủ kiến, ai nấy đều âm trầm và cứng đầu, chẳng ai chịu nghe lời ông ta.
Trước mặt thì bắt tay giảng hòa, ra khỏi thư phòng liền trở mặt ngay.
Chuyện này, Từ Bạch nghe Phùng Nhiễm kể lại.
Cô chẳng mấy bận tâm.
Cô đang tìm việc, muốn kiếm cho mẹ, em trai và em gái một con đường sống.
Từ Bạch đứng ở cổng bệnh viện Tế Nhân, đợi nửa tiếng đồng hồ, một người phụ nữ mặc áo blouse trắng từ bệnh viện đi ra.
"Từ Tuế Tuế!"
"Đàn chị!"
Hai người gặp mặt, lập tức ôm chầm lấy nhau.
"Đi, đến văn phòng của chị nói chuyện." Đàn chị Cố Thu Nguyên khoác tay cô.
Một lần chia biệt ở Luân Đôn, đã là hai năm.
Lý tưởng của cô ấy là bác sĩ phụ khoa. Toàn bộ năm tỉnh Hoa Đông, chỉ bệnh viện Tế Nhân ở Nam Thành này có khoa phụ sản, cô ấy rất thuận lợi tìm được công việc ngay trước cửa nhà.
Nếu không thì đã phải đến Cảng Thành mưu sinh rồi.
"… Bệnh viện đã không tuyển bác sĩ nữa, huống hồ học vị thứ hai của em vốn dĩ không được công nhận cho lắm. Nhưng có tuyển y tá đấy." Cố Thu Nguyên nói.
Ánh mắt Từ Bạch tối sầm lại.
"Em không kết hôn à? Con dâu cả của chính phủ quân sự, còn có thể đến bệnh viện làm việc sao? Bọn chị bận lắm đấy." Cố Thu Nguyên lại nói.