Hai người thế nào cũng được, chỉ cần đừng có con trước khi cưới, sau này sẽ khó ăn nói.
Từ Bạch đối với người chồng chưa cưới cao lớn điển trai này cũng rất hài lòng.
Hai người nói chuyện, cũng không có gì không suôn sẻ. Tiêu Hoành không nói nhiều, vui giận không thể hiện ra mặt, nhưng anh ta không hề lập dị.
Lúc mới khởi hành trên tàu biển, một con sóng ập đến, Từ Bạch đứng không vững, ngã vào lòng anh ta.
Tiêu Hoành đột nhiên biến sắc, đẩy mạnh cô ra.
Lưng của Từ Bạch đập vào lan can, một cơn đau âm ỉ kéo tới, Tiêu Hoành quay người đi vào trong.
Cho đến khi xuống tàu, Từ Bạch cũng không gặp lại anh ta.
Những ngày ở Luân Đôn, một năm cô và anh ta gặp nhau không quá hai lần.
Anh ta học trường quân sự, Từ Bạch học kinh tế. Cô không thích kinh tế nên đi học ké ngành y của bạn.
Anh ta về nước trước Từ Bạch một năm.
Từ Bạch lấy được hai bằng cấp mới về nước.
"Tiêu Hoành, thật ra anh thích đàn ông phải không?" Từ Bạch hỏi anh ta: "Cho nên anh cần một người vợ sa cơ lỡ vận để che đậy giúp mình."
Tiêu Hoành không bị chọc giận, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.
"Đừng đoán bừa." Anh ta nói.
Từ Bạch đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay anh ta, lúc này Tiêu Hoành mới đột ngột biến sắc.
Trong đôi con ngươi sâu thẳm, tĩnh lặng của anh ta nổi lên một cơn bão, tay nắm chặt lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
"Có lẽ anh không yêu ai cả." Khóe môi Từ Bạch lộ ra vẻ giễu cợt: "Anh ghét phụ nữ lại gần như vậy, anh cưới tôi chỉ để làm cảnh thôi sao?"
Tiêu Hoành không nói gì, gân xanh trên trán giật giật, rồi lao ra khỏi cửa.
Từ Bạch nhìn tờ séc rơi trên sàn, khó khăn thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước ra khỏi căn nhà nhỏ này.
Khi Tiêu Hoành từ nhà giam của chính phủ quân sự bước ra, trời đã khuya.
Phó quan trưởng của anh ta, cũng là con trai của vυ" nuôi anh ta, Tống Kình, bước lên choàng cho anh ta một chiếc áo choàng.
"Cảm thấy khá hơn chưa?" Tống Kình hỏi anh ta.
Tiêu Hoành: "Tên gián điệp đó đã khai hết rồi, cậu trình lời khai cho Đại soái đi."
Tra khảo suốt đêm, hành hạ một tên gián điệp đến chết, tinh thần của Tiêu Hoành cuối cùng cũng dịu đi vài phần.
"Được." Tống Kình nói: "Bản thân cậu cảm thấy thế nào?"
"Tôi đối với người khác, không có loại khao khát đó." Tiêu Hoành nói: "Ngay cả khi cậu ta không ngừng chảy máu, tôi cũng chỉ cảm thấy sảng khoái."
"Cậu chỉ muốn cắn rách cổ họng của Từ tiểu thư, uống máu của cô ấy thôi sao?" Tống Kình hỏi.
"Đúng vậy."
"Đã nhiều năm rồi. Ngoài cô ấy ra, thật sự không có một ai khiến cậu có cảm giác như vậy sao?" Tống Kình không từ bỏ.
"Không có."
"Thật kỳ lạ, Từ tiểu thư này có gì khác biệt chứ?" Tống Kình nhíu mày: "Cậu chắc chắn thật sự muốn cưới cô ấy? Nếu như cậu không kiểm soát được, gϊếŧ vợ là một tội danh tàn ác, còn nghiêm trọng hơn hủy hôn nhiều."
Từ nhỏ Tiêu Hoành đã thích xem người ta tra tấn phạm nhân.