Chương 40

Quản lý ra đón rất thân thiết với Tiêu Hoành.

Tống Kình và anh cả của Phùng Nhiễm là Phùng Vi cũng đã ở đó.

"Phùng Vi, cậu đưa Từ tiểu thư lên lầu trước đi, phòng bao số bốn. Tôi và thiếu soái sẽ lên sau." Tống Kình nói.

Phùng Vi nói được.

Lần trước anh ta bị Tiêu Lệnh Huyên đánh, trên má vẫn còn một vết bầm tím chưa tan.

Từ Bạch rất thân với anh ta, từ nhỏ đã chơi ở Phùng gia. Ông nội của Từ Bạch và ông nội của Phùng Nhiễm là bạn già.

Chỉ là hai vị lão tướng đều đã qua đời, con cháu Từ gia lại không biết phấn đấu, dần dần ít qua lại.

Phùng Vi như một người anh lớn, gọi thẳng tên cúng cơm của Từ Bạch: "Tuế Tuế, em với thiếu soái bây giờ là tình cảnh thế nào? Còn kết hôn không?"

Anh ta rất tò mò.

Trong phòng bao chỉ có hai người họ, nói chuyện cũng thoải mái.

"Chuyện này không phải em làm chủ được, anh à." Từ Bạch cũng không vòng vo.

"Thiếu soái có ý gì, anh ấy có nói cho em biết không?" Phùng Vi lại hỏi.

Từ Bạch: "Anh ta không muốn hủy hôn."

"Phủ Đại soái phức tạp lắm, phụ nữ và con cái của Đại soái quá nhiều. Nếu ông nội em chưa mất, gả qua đó mệt thì có mệt một chút, nhưng có chỗ dựa thì cũng không đến nỗi tệ.”

“Bây giờ ấy à… người bắt nạt em sẽ không chỉ có mỗi phu nhân Đại soái đâu. Đại soái còn mấy bà vợ lẽ nữa, thủ đoạn và gia thế đều ghê gớm." Phùng Vi nói.

Tính tình anh ta khá thẳng thắn, có sao nói vậy.

Thấy Từ Bạch im lặng, anh ta hiểu mình nói nhiều rồi: "Xin lỗi Tuế Tuế, anh nhanh mồm nhanh miệng quá."

Từ Bạch đâu phải người không biết điều?

Cô biết Phùng Vi lo lắng cho mình.

"Anh à, chuyện này em không làm chủ được." Từ Bạch nói: "Bất cứ vấn đề khó khăn nào mà em không thay đổi được thì em sẽ không suy nghĩ nhiều về nó."

Hiện tại cô có vấn đề khó khăn hơn, đó là sự sống còn.

Cô muốn nhờ vào việc làm bác sĩ điều dưỡng cho con gái Tiêu Lệnh Huyên, được Tiêu Lệnh Huyên tiến cử, nhảy sang làm bác sĩ ở một bệnh viện Tây y.

Đây là việc cô có thể kiểm soát.

Những chuyện lực bất tòng tâm, Từ Bạch để trong lòng suy nghĩ thêm một giây đều là lãng phí thời gian; mà thời gian của cô lại quý giá biết bao.

Hôn ước giữa cô và Tiêu Hoành, chỉ cần chờ đợi là được.

Dù sao người phiền lòng tuyệt đối không phải là cô. Cô cũng đâu có chịu thiệt.

"Hôm nào anh hỏi giúp em, xem thiếu soái rốt cuộc có ý gì." Phùng Vi nói: "A Nhiễm ngày nào cũng bảo anh đi nghe ngóng."

Nhắc đến Phùng Nhiễm, Từ Bạch mới cười một cái: "Cô ấy lúc nào cũng lo lắng cho em."

Hai người họ đang cười nói vui vẻ thì Tiêu Hoành và Tống Kình đẩy cửa bước vào.

Tống Kình quan sát hai người, cười hỏi: "Nói chuyện gì mà vui vẻ thế?"

Từ Bạch: "Nhắc A Nhiễm, là em gái của đoàn trưởng Phùng, cũng là bạn tốt của tôi."

"Phùng Nhiễm." Tống Kình nhớ cô ấy: "Lần trước gặp mặt, cô ấy còn mắng tôi."

"Mắng gì?"

Tống Kình liếc nhìn Tiêu Hoành, cười nói: "Lần sau cô hỏi cô ấy xem."

Tiêu Hoành không thích nghe mấy chuyện này.

Bốn người ngồi xuống, bắt đầu xếp bài.