Chương 39

Cô ta khó khăn lắm mới có được một chiếc ô tô.

Con gái của dì hai, dì ba đều có hết rồi, mới đến lượt cô ta!

Cha cô ta có rất nhiều vợ lẽ, con cái thành đàn. Vợ cả có con trai chống lưng mới miễn cưỡng ngồi ngang hàng với dì hai, dì ba.

Tiêu Lâm không phải con ruột của phu nhân, cô ta là con của người hầu được phu nhân nhận nuôi, khiến cô ta không mấy nổi bật giữa đám chị em.

Bản thân cô ta lại không có bản lĩnh lấy lòng cha.

Khó khăn lắm mới có được chiếc ô tô, cuối cùng cũng có thể khoe khoang, ra đường không cần phải thấp hơn mấy chị em khác một cái đầu, quay đi quay lại đã bị đập nát bét.

Tiêu Lâm đau lòng muốn chết.

Cô ta liếc thấy Tiêu Hoành, chạy tới quỳ xuống chân anh ta: "Anh cả, em có nói gì đâu, tại sao lại hành hạ em như thế?"

"Em không có chút nào gọi là tôn trọng với vị hôn thê của tôi. Sỉ nhục cô ấy trước mặt mọi người, thế mà gọi là không nói gì sao?" Giọng điệu Tiêu Hoành bình thản.

Tiêu Lâm khóc đến tắc tiếng: "Anh cả, là mẹ…"

"Em muốn đẩy trách nhiệm lên đầu người lớn? Ô tô không cần nữa, chân cũng không muốn giữ nữa sao?" Tiêu Hoành hỏi.

Khi nói chuyện, anh luôn giữ vẻ mặt luôn bình thản, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Nhưng Tiêu Lâm biết rất rõ, anh ta nói được làm được.

Tiêu Lâm sợ đến mức lập tức buông tay, liều mạng lùi về phía sau, ôm lấy chân Tống Kình.

Tống Kình cúi đầu buồn cười, nói với Tiêu Hoành: "Được rồi được rồi, đừng dọa Ngũ tiểu thư nữa."

Ngước mắt lên nhìn thấy Từ Bạch, Tống Kình cười một cái, lộ ra chiếc răng khểnh: "Từ tiểu thư, lại gặp nhau rồi."

"Chào tham mưu trưởng Tống." Từ Bạch gật đầu chào.

"Gần đây bận rộn lắm phải không?" Tống Kình hỏi.

Tiêu Hoành ngắt lời anh ta: "Chúng tôi đi ăn cơm. Cậu gọi Phùng Vi, ăn xong đến tìm chúng tôi, đến câu lạc bộ đánh bài."

Anh ta nói địa chỉ ăn cơm.

Anh ta đã sắp xếp xong xuôi lịch trình hôm nay.

Phùng Vi là anh cả của Phùng Nhiễm, Từ Bạch không những quen mà còn khá thân thiết.

"Được." Tống Kình nhận lời: "Tôi đi đặt phòng bao."

Lại nói với Từ Bạch: "Từ tiểu thư, lúc đánh bài lại nói chuyện tiếp nhé."

Từ Bạch gật gật đầu.

Tống Kình dìu Tiêu Lâm đang sợ run rẩy, khóc đến sắp ngất xỉu vào trong, còn Từ Bạch thì theo Tiêu Hoành lên xe ô tô.

Trong xe, Từ Bạch và Tiêu Hoành ngồi cách xa nhau, không ai nói chuyện.

Lẩu dê quả thực rất ngon, Từ Bạch ăn đến mức trán lấm tấm mồ hôi.

Tiêu Hoành ít nói.

Trong lòng Từ Bạch hiểu rõ, mình không được Tiêu Hoành ưa thích. Cô cố gắng không làm người ta ghét, lúc ăn cơm chẳng nói năng gì.

Cô không hỏi nhiều.

Cô không nói, Tiêu Hoành cũng sẽ không chủ động nói, trên bàn cơm yên ắng lạ thường.

Từ Bạch ăn được bữa thịt ngon, trong lòng thỏa mãn.

Ăn xong bữa trưa, họ đến câu lạc bộ đánh bài.

Khi Từ Bạch và Tiêu Hoành đến nơi, câu lạc bộ vừa mới mở cửa kinh doanh. Bên trong rất yên tĩnh, trước cửa cũng chưa có xe ô tô nào đậu.