Chương 38

Tiêu Hoành rút thuốc lá, cúi đầu châm lửa trên tay.

Tiêu Lâm thấy anh ta không trả lời, tiếp tục nói: "Anh cả, chiều nay đi nghe kịch với em được không? Em còn hẹn bạn nữa."

Nói xong, cô ta nháy mắt ra hiệu với phu nhân Đại soái, hoàn toàn không để ý Từ Bạch ngồi bên cạnh: "Là La Ỷ đấy."

Mặt phu nhân Đại soái trắng bệch trông thấy.

Cái con Tiêu Lâm này, hoàn toàn không có mắt nhìn!

Cuối cùng Tiêu Hoành cũng ngước mắt lên.

"Tiểu Ngũ, em mới có một chiếc xe ô tô phải không?" Anh ta hỏi.

Tiêu Lâm rất vui vẻ: "Đúng vậy. Cả Nam Thành chỉ có ba chiếc thôi, cha vốn định tặng cho anh cả đấy. Nhưng anh không lấy, nên mẹ cho em rồi."

Tiêu Hoành gọi vọng ra cửa một tiếng: "Người đâu."

Phó quan của anh ta bước vào nghe lệnh.

"Dẫn người đi đập nát chiếc xe của Ngũ tiểu thư." Tiêu Hoành nói.

Tiêu Lâm ngẩn người: "Anh… anh cả?"

Tiêu Lâm sững sờ.

Thấy phó quan dứt khoát gõ gót giày hành lễ, quay người đi ra, Tiêu Lâm không ngồi yên được nữa.

Cô ta nhìn Tiêu Hoành: "Anh cả, anh đừng đùa vậy mà."

"Vậy em cứ coi là đùa đi." Tiêu Hoành khẽ nhả một vòng khói: "Mẹ còn chuyện gì không?"

"Không."

"Hiếm khi được nghỉ, con muốn mời Từ tiểu thư ra ngoài ăn bữa cơm. Con đã nói với cha rồi, hôn lễ sẽ định vào năm sau." Tiêu Hoành nói.

Môi phu nhân Đại soái mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.

Tiêu Lâm nhìn Tiêu Hoành, lại nhìn phu nhân, lần này rất biết điều ngậm miệng. Nhưng trong lòng cô ta vẫn nhớ đến chiếc xe ô tô của mình, muốn rời đi.

Cô ta nhân lúc Tiêu Hoành nói chuyện với phu nhân, lặng lẽ chuồn đi.

Tiêu Hoành lại nói thêm vài câu về chuyện hôn lễ.

Anh ta biết rất rõ điểm yếu của mẹ mình, từng chữ đều mang tính răn đe; trên mặt phu nhân Đại soái tối sầm lại, trong thời gian ngắn ngủi như già đi mấy chục tuổi.

Người ngoài cuộc như Từ Bạch gần như không có cơ hội nói chuyện.

Tiêu Hoành nói xong, đứng dậy: "Từ tiểu thư, đi thôi."

Từ Bạch cầm túi xách của mình: "Thưa phu nhân, hôm khác cháu lại đến thăm người."

Phu nhân Đại soái gật đầu.

Tiêu Hoành đứng đợi ở cửa, Từ Bạch đi theo anh ta, hai người sóng vai bước đi.

Anh ta hỏi Từ Bạch muốn ăn gì.

Từ Bạch nói tùy ý.

"Tôi biết một quán lẩu dê, đều là dê vận chuyển từ Mông Cổ về, rất tươi ngon. Cuối thu hơi lạnh rồi, chúng ta ăn chút đồ tốt, tẩm bổ một chút." Tiêu Hoành nói.

Từ Bạch không phản đối.

Hai người đi đến cổng phủ Đại soái, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc.

Bước qua ngưỡng cửa, Từ Bạch nhìn thấy một chiếc ô tô sơn đen bị đập nát bét, đầu xe lõm vào, cửa kính vỡ vụn toàn bộ.

Tiêu Lâm vừa chửi vừa khóc: "Tống Kình, anh chết không được tử tế đâu! Đây là xe của tôi, dựa vào đâu chứ?"

Người đàn ông trẻ mặc quân phục, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt: "Ngũ tiểu thư, đây là lệnh của thiếu soái, cô đừng nguyền rủa tôi chứ."

Tiêu Lâm như phát điên.