Chương 37

Nhưng cô biết thời thế.

Trước sự sống còn, thể diện có thể đem ra đổi lấy tiền.

Tiêu Hoành đi thẳng đến ngồi cạnh cô: "Đưa tôi xem nào."

"A Hoành, chuyện này con đừng quản. Con là đàn ông, mấy chuyện vặt vãnh trong nhà này, không cần con quá hỏi." Phu nhân cười nói.

Tiêu Hoành giơ tay, rút lấy tấm séc trong tay Từ Bạch.

"Mười ngàn?" Mặt anh ta vẫn không thay đổi, con ngươi màu nâu sẫm phản chiếu khuôn mặt Từ Bạch: "Tôi mất giá rồi sao, Từ tiểu thư?"

Phu nhân nhìn sang.

Từ Bạch cũng nhìn về phía anh ta: "Thiếu soái, cái này là…"

"Lần trước còn đáng giá hai mươi ngàn đại dương, bây giờ chỉ còn mười ngàn thôi sao? Vì mười ngàn đại dương mà em không cần tôi nữa à?" Anh ta hỏi.

Giọng nói nhẹ, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Anh ta nói đều đều.

Đôi mắt nhìn Từ Bạch cũng tĩnh lặng, sâu thẳm hơn cả vực sâu.

"A Hoành." Phu nhân Đại soái gọi anh ta.

Tiêu Hoành: "Mẹ, có phải con quá nghe lời nên mẹ coi con như thú cưng không?"

Trong lòng phu nhân thót một cái: "A Hoành, là Từ tiểu thư tự mình đến nói, cô ấy đồng ý hủy hôn. Mẹ đưa tiền cũng không phải bồi thường, chỉ là thấy cô ấy đáng thương."

"Mẹ thật là tốt bụng." Tiêu Hoành nói.

Lời nói chậm rãi.

Giọng điệu nhẹ nhàng và ổn định như thế, nhưng nghe vào tai lại đầy ẩn ý.

Sắc mặt phu nhân Đại soái không được tốt.

Bà ta có chút sợ con trai.

Tiêu Hoành xé nát tấm séc ngay trước mặt phu nhân Đại soái.

Từ Bạch thấy vậy, lên tiếng ngăn cản: "Thiếu soái, tôi muốn lấy!"

"Em muốn tiền, tôi có thể cho em rất nhiều. Nhưng hy vọng em có thể tôn trọng tôi. Kết thông gia là việc hai nhà đồng ý, hủy hôn là do một mình em và mười ngàn đại dương quyết định sao?" Màu mắt Tiêu Hoành dần sẫm lại: "Từ tiểu thư, có vẻ trông tôi dễ tính lắm phải không?"

Từ Bạch nghĩ đến thảm trạng của chú hai.

Cô cụp mắt xuống: "Không có."

"Vậy thì sau này nhớ thương lượng với tôi một chút." Tiêu Hoành nhàn nhạt nói.

Phu nhân Đại soái ngồi không yên: "A Hoành…"

"Mẹ, cậu lại gây họa rồi. Nếu không phải con ngăn cản, e là cả thành này đều biết. Con trai mẹ biết cố gắng, mẹ hãy biết hưởng phúc đi, nếu không cái phủ Đại soái này ai coi mẹ ra gì?”

“Anh trai của dì hai, dì ba đều là lão tướng trong quân đội rồi. Họ có con trai con gái, người nào người nấy đều rất có tiền đồ. Họ có bản lĩnh, có nhà mẹ đẻ dựa vào, còn có một đàn con cái.”

“Mẹ dựa vào con mới ngồi vững cái vị trí chính thất phu nhân này, sao cứ nhất thiết phải đối đầu với con thế?" Tiêu Hoành mặt vô cảm nhìn bà ta.

Mặt phu nhân Đại soái cứng đờ.

Từ Bạch nhìn anh ta, lại nhìn phu nhân Đại soái, không lên tiếng.

Vào lúc này, Ngũ tiểu thư Tiêu gia, Tiêu Lâm đi xuống lầu.

Cô ta ngọt ngào gọi anh cả.

Lại thấy sắc mặt phu nhân Đại soái không đúng, cô ta vội hỏi có chuyện gì.

"Anh cả, anh làm gì mà chọc giận mẹ thế?" Cô ta giả vờ giận dỗi.