Chương 36

Lại nói với phu nhân Đại soái: "Mẹ, con muốn cho Từ tiểu thư ít tiền. Thấy cuộc sống của cô ấy túng thiếu như vậy, con không đành lòng."

Phu nhân Đại soái: "…"

Đứa con gái thứ này do bà ta một tay nuôi lớn, có lẽ do bản tính ngu ngốc, nói năng thực sự thô thiển và kém sang, phu nhân Đại soái không khỏi thở dài trong lòng.

"Tiểu Ngũ, con lên lầu chơi trước đi, mẹ có chuyện muốn nói với Từ tiểu thư." Phu nhân Đại soái nói.

Tiêu Lâm muốn nói gì đó, phu nhân Đại soái lặng lẽ nhìn cô ta một cái.

Trong lòng cô ta hoảng hốt, ngoan ngoãn lên lầu.

Người hầu bưng trà lên.

Phu nhân Đại soái quan sát Từ Bạch đang bưng tách trà: "Từ tiểu thư, chuyện lần trước hỏi cháu, cháu suy nghĩ thế nào rồi?"

"Cháu nghĩ kỹ rồi ạ."

"Có thể nói thật với tôi." Phu nhân Đại soái cười nói.

Từ Bạch: "Cháu đồng ý hủy hôn, cũng đồng ý chịu trách nhiệm. Việc này cháu sẽ nói với Đại soái."

Phu nhân Đại soái nhấp một ngụm trà: "Từ tiểu thư, người trẻ tuổi dứt khoát và thông minh như cháu rất hiếm gặp. Cháu đúng là một đứa trẻ ngoan."

Lại chỉ vào tấm séc trên bàn: "Đây là mười ngàn đồng đại dương. Tôi biết nhà cháu khó khăn. Sư trưởng Từ là lão tướng, trung thành tận tụy, nay gia đình gặp nạn, tôi lấy ra chút tiền riêng ra để bù đắp cho Từ gia. Số tiền này không cần trả lại."

Giá lý tưởng của Từ Bạch là hai mươi ngàn đại dương.

Mười ngàn đại dương cũng rất tốt rồi.

Vấn đề của phòng hai, phòng ba vẫn chưa giải quyết triệt để, Từ Bạch cũng chưa tìm được người cha đáng chết của mình. Nhưng có số tiền này, trước mắt sắp xếp cho mẹ và các em không thành vấn đề.

Chuyện sau này thì từ từ tính toán.

Từ Bạch đưa tay định cầm lấy.

Vào lúc này, Tiêu Hoành bước vào.

Hôm nay anh ta được nghỉ, ở nhà mặc một chiếc áo dài màu thiên thanh.

Anh ta sinh ra đã đẹp, dáng người cao ráo, ờ vai rộng tao nhã, một bộ áo dài mặc lên người toát ra vẻ quý phái ôn nhuận.

Phu nhân Đại soái nhìn thấy con trai, trong lòng vui mừng.

Đại soái có bảy người con trai, không ai sánh được với dung mạo, khí chất của Tiêu Hoành. Anh ta không chỉ sinh ra đã đẹp, đầu óc cũng thông minh, quả thực văn võ song toàn.

Trước khi Từ gia sa sút, Từ Bạch xứng đôi với Tiêu Hoành cũng không tệ.

Từ Bạch xinh đẹp, làm người lại cẩn trọng. Cô ít nói nhưng trong lòng hiểu rõ, là một người vợ hiền.

Đáng tiếc.

Giờ Từ gia là trò cười, kéo theo Từ Bạch trông cũng ngờ nghệch đi nhiều.

"Là cái gì thế?" Tiêu Hoành nhìn thấy tấm séc Từ Bạch cầm trên tay, cố ý hỏi.

Từ Bạch nhìn phu nhân một cái.

Phu nhân cười nói: "Mẹ tặng cho Từ tiểu thư chút quà mọn ấy mà. Nhà con bé rất khó khăn, cô ấy và mẹ phải tự tay giặt giũ quần áo. Chẳng phải cô ấy đến than nghèo với mẹ sao, sao mẹ có thể dửng dưng được?"

Vài câu nói, đạp Từ Bạch xuống tận bùn đen.

Từ Bạch vốn sẽ không chịu cục tức này.