Chương 34

Cả hai đều hài lòng.

"Chị còn biết lái xe à?" Tiêu Châu nghe Từ Bạch kể chuyện buổi sáng, hai mắt sáng rực: "Tôi lái được không?"

"Được."

Tiêu Châu nghi ngờ nhìn cô: "Tại sao chị không bao giờ phản đối tôi?"

"Cha cô trả tiền công cho tôi, làm cho cô vui vẻ chính là công việc của tôi." Từ Bạch nói.

Tiêu Châu ghét nhất người khác giả tạo, nghe vậy trong lòng thấy rất thoải mái: "Chị biết thế là tốt. Tôi thực sự lái được sao?"

"Nếu chân cô với tới chân ga, đồng thời tay với tới vô lăng thì cô có thể lái xe." Từ Bạch nói.

"Không nguy hiểm à?"

"Tôi không phải người thân của cô. Nguy hiểm hay không, không phải việc tôi cần cân nhắc. Tôi chỉ nói cho cô biết sự thật là cô có thể lái." Từ Bạch đáp.

Tiêu Châu: "…"

Đôi khi cô bé cũng bị Từ Bạch chọc tức, nhưng lại không thể phát tác.

Thực ra Tiêu Châu khá cô đơn.

Trong nhà dù là phó quan hay người hầu đều sợ cô bé, không ai dám nói chuyện mạnh bạo với cô bé như Từ Bạch; cũng chẳng ai thú vị như Từ Bạch.

Từ Bạch cái gì cũng đều biết.

Rất nhiều lúc, cô bé nghe ra câu chuyện Từ Bạch kể là bịa đặt lung tung, nhưng Tiêu Châu thích nghe.

Tiêu Châu không dám nổi nóng lắm, sợ chọc cô bỏ đi mất.

"Người phụ nữ kia, Đào tiểu thư ấy, cô ta muốn gả cho cha tôi." Tiêu Châu lại nói với Từ Bạch: "Chị có muốn gả cho cha tôi không?"

"Tôi có vị hôn phu rồi."

"Tôi biết, Tiêu Hoành của phủ Đại soái." Tiêu Châu nói: "Anh ta trông rất đẹp trai, tôi từng gặp anh ta rồi."

Cô bé tinh quái: "Chị thấy cha tôi và Tiêu Hoành, ai đẹp trai hơn?"

Từ Bạch: "Hai chữ Tiêu Hoành, cô có biết viết không? Tôi dạy cô."

"Chị chán thật đấy." Tiêu Châu xìu xuống.

Cô bé lại tò mò: "Chị và Tiêu Hoành yêu đương thế nào? Chị có hôn anh ta không?"

"Đây là chuyện riêng tư."

"Chị thừa nhận rồi." Tiêu Châu có chút phấn khích: "Bình thường các người hẹn hò thế nào?"

Buổi chiều hôm đó, Tiêu Châu cứ quấn lấy Từ Bạch, bắt cô kể chuyện giữa cô và Tiêu Hoành.

Từ Bạch giả ngu giả ngơ, còn dạy Tiêu Châu viết các chữ "hôn", "yêu"…

Đến bốn giờ chiều, cô đứng dậy xin phép ra về.

Tiêu Châu rất không nỡ.

Tiêu Lệnh Huyên lại mấy ngày không về nhà. Anh có rất nhiều biệt quán bên ngoài, nuôi đủ loại phụ nữ, luôn có chỗ để tiêu khiển.

Tiêu Châu chỉ biết hai người.

So ra, cô bé vẫn thích Từ Bạch hơn, cô bé muốn Từ Bạch ở lại nhà chơi với mình.

Nhưng Từ Bạch cứ làm theo việc công.

Theo dự tính của Tiêu Châu, lẽ ra Từ Bạch phải dỗ dành cô bé mới đúng. Mới qua một thời gian ngắn mà thành ra cô bé lại là người phải nài nỉ Từ Bạch.

Mỗi ngày mở mắt ra, cô bé đều mong ngóng Từ Bạch đến.

Đến chủ nhật, Từ Bạch được nghỉ, Tiêu Châu cảm thấy như trời sập.

"Cuối tuần chị cũng đến chơi đi." Cô bé nói với Từ Bạch.

Từ Bạch: "Để cuối tuần sau nhé. Tôi hỏi trước ý kiến Tứ gia, nếu anh ấy không phản đối thì tôi sẽ đưa cô ra ngoài đi dạo."