Chương 32

Anh vừa ăn uống với Hồng Môn, vừa đã sớm nắm rõ hành tung của những nhân vật chủ chốt trong Đào gia.

Nếu không phải Đào Linh Hề tự tìm đường chết, nhất quyết phái người đi theo xe Tiêu Lệnh Huyên, thì cuộc tranh chấp hôm nay đã không xảy ra.

Tay long đầu Đào buông lỏng, nòng súng hạ xuống.

Tiêu Lệnh Huyên nhẹ nhàng xoa trán nơi bị nòng súng dí đến ê ẩm: "Lớn tuổi rồi mà tính tình vẫn nóng như thế, không nên đâu. Cũng đâu phải chưa từng chết con cháu, không đáng phải giận dữ."

Cơn giận của long đầu Đào bị sự kinh ngạc và sợ hãi kích động, chẳng còn lại bao nhiêu.

Ông ta nhìn Tiêu Lệnh Huyên.

Giống như con sư tử già nua, trơ mắt nhìn con sói cô độc trẻ trung cường tráng tàn sát bừa bãi trong bầy đàn của mình mà bất lực.

"Cậu muốn thế nào?" Long đầu Đào hỏi Tiêu Lệnh Huyên, giọng nói già đi vài phần.

"Xin lỗi tôi." Tiêu Lệnh Huyên nói.

"Linh Hề, xin lỗi sư trưởng Tiêu đi." Long đầu Đào lên tiếng.

Đào Linh Hề đã khóc, đã gào thét, giờ chỉ còn lại sự tê liệt và đờ đẫn.

Tóc tai cô ta rũ rượi, thảm hại nhìn Tiêu Lệnh Huyên: "Xin lỗi anh Huyên, em sai rồi."

"Biết sai thì phải sửa." Tiêu Lệnh Huyên ngậm thuốc, đi đến bên cạnh Đào Linh Hề, ngồi xổm xuống một nửa.

Đào Quân Minh nằm trên đất, thi thể đang dần lạnh đi, cứng lại, chết không nhắm mắt.

Tiêu Lệnh Huyên dường như không nhìn thấy.

Đào Linh Hề quỳ trên đất khóc thương anh trai, Tiêu Lệnh Huyên ngồi xổm bên cạnh cô ta.

Đôi mắt anh đen quá, như ẩn chứa vô số bão tố và sự tàn nhẫn. Chỉ duy nhất không có sự ôn nhu dịu dàng.

"Biết sai phải sửa đấy, Đào tiểu thư." Tiêu Lệnh Huyên lặp lại lời mình.

Đào Linh Hề ngẩn ngơ nhìn anh, theo bản năng co rúm người lại.

Đôi môi cực kỳ đẹp của anh ngậm điếu thuốc lập lòe, Đào Linh Hề rất sợ giây tiếp theo anh sẽ ấn đầu thuốc vào mặt cô ta, giống như anh đã làm với anh trai cô ta.

Tiêu Lệnh Huyên chỉ đưa tay về phía Thạch Thành.

Thạch Thành ném khẩu súng ngắn Mauser đang cầm bên tay trái cho anh.

Tiêu Lệnh Huyên cầm súng.

Người Đào gia sợ đến mềm nhũn chân tay, sợ anh sẽ gϊếŧ Đào Linh Hề.

Vô số nòng súng chĩa vào Tiêu Lệnh Huyên.

Nhưng Tiêu Lệnh Huyên lại nói: "Hai tên tùy tùng kia, mang qua đây."

Là hai tên tùy tùng của Đào gia đã bị trói sẵn để Tiêu Lệnh Huyên xử lý, trút giận, vẫn luôn quỳ bên cạnh.

Thạch Thành một tay cầm súng, một tay lôi tên tùy tùng tới.

Tiêu Lệnh Huyên miệng ngậm thuốc, vòng ra sau lưng Đào Linh Hề, ôm trọn cô ta vào lòng, dùng tay cô ta đỡ lấy súng: "Họa cô gây ra, cô tự dọn dẹp đi."

Một phát súng bắn vỡ đầu tên tùy tùng.

Khẩu súng rất nặng, lực giật khiến hai tay Đào Linh Hề tê rần, bả vai đau nhức, đầu óc ong ong.

Đầu tên tùy tùng bị bắn vỡ, óc và máu bắn tung tóe lên mặt cô ta.

Thạch Thành lại lôi tên tùy tùng còn lại tới.

Tàn thuốc của Tiêu Lệnh Huyên rơi xuống mu bàn tay Đào Linh Hề, da thịt cô ta bị bỏng đỏ một mảng.