Chương 30

Tay long đầu Đào nắm chặt lại, làn da mu bàn tay nhăn nheo che đi gân xanh, trông thật mềm yếu vô lực, già nua yếu đuối.

"A Huyên, đừng quá đáng." Long đầu Đào trầm giọng mở lời.

"Cậu ta chỉ là một đứa cháu nhỏ, mắng đến trước mặt tôi, đương nhiên tôi phải dạy dỗ cậu ta. Ông cụ à, trẻ con phải đánh mới nên người." Tiêu Lệnh Huyên nhàn nhạt nói.

Đào Quân Minh được người ta dìu đỡ, đau đến mức cơ mặt co giật từng hồi: "Họ Tiêu kia, hôm nay mày mà bước ra khỏi Đào gia được, tao sẽ gọi mày một tiếng ông nội!"

"Đừng mà." Tiêu Lệnh Huyên ngăn lại: "Tôi không có loại con cháu bất hiếu như cậu."

Bầu không khí căng thẳng, mùi thuốc súng nồng nặc.

Đào Quân Minh năm nay mới hai mươi ba tuổi, Đại thiếu gia Hồng Môn, hiên ngang ở mấy tỉnh Hoa Đông, đã bao giờ chịu nhục nhã thế này?

Lại còn ngay tại nhà mình.

Anh ta càng đau, càng nóng nảy, giận dữ; còn Tiêu Lệnh Huyên vẫn cứ dửng dưng, Đào Quân Minh hận không thể giẫm chết anh.

Anh ta đấu khẩu vài câu với Tiêu Lệnh Huyên, giận quá mất khôn rút súng ra, muốn dí vào trán Tiêu Lệnh Huyên, bắt anh quỳ xuống dập đầu nhận sai.

"Quân Minh!"

Long đầu Đào có dự cảm không lành, mí mắt đột nhiên giật liên hồi.

Ông ta muốn quát dừng đứa cháu lại.

Ngay lúc đó, Tiêu Lệnh Huyên trở tay, nắm lấy tay Đào Quân Minh bẻ mạnh, chỉ nghe một tiếng "rắc", xương cổ tay anh ta đã gãy.

Đào Quân Minh còn chưa kịp kêu đau, Tiêu Lệnh Huyên đã đoạt lấy súng của anh ta, xoay nòng súng lại.

Một tiếng súng vang lên, Đào Quân Minh ngã vật xuống, thẳng đơ. Trên trán xuất hiện một lỗ đen, hồi lâu máu mới rỉ ra.

"Á!" Người thét lên thất thanh là Đào Linh Hề.

Sao, sao lại như vậy?

Đây là Đào gia của Hồng Môn, nơi an toàn nhất Hoa Đông.

Tại sao chỉ trong chớp mắt mà anh trai đã chết rồi?

Chết không nhắm mắt.

Long đầu Đào bị tiếng súng làm chấn động màng nhĩ ong ong, nhìn đứa cháu trai ngã trên đất, trong mắt ông ta cũng đầy vẻ không thể tin nổi.

Quá đột ngột, quá bất ngờ, trong đầu long đầu Đào ngoài ý niệm "chuyện này là thế nào", nhất thời ông ta lại quên cả đau thương.

Sảnh đường Đào gia yên lặng trong giây lát rồi bùng nổ âm thanh.

Có người gầm thét, có người khóc lớn.

"Long đầu, đừng manh động, khoan hãy gϊếŧ cậu ta. Bắt giữ cậu ta lại!"

"Bắt Tiêu Lệnh Diệp mang mỏ sắt đến đổi em trai gã."

"Tên này là chó điên, chuyện ngu xuẩn gì cậu ta cũng dám làm, lão soái trước kia cũng hận không thể đánh chết cậu ta. Long đầu đừng mắc bẫy cậu ta!"

"Muốn báo thù cho Đại thiếu gia có cả vạn cách, gϊếŧ cậu ta lúc này vô bổ."

Hồi lâu sau long đầu Đào mới cảm thấy đau đớn.

Cháu đích tôn nằm trên đất, đôi mắt mở trừng trừng. Vài phút trước, anh ta vẫn là một đứa trẻ sống sờ sờ.

Ông ta đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa cháu này.

Đứa trẻ này cũng giống như mong đợi của long đầu Đào, thông minh, quả cảm, còn nói được tiếng Anh và tiếng Nhật, là trợ thủ đắc lực trong việc làm ăn.