Chương 29

Tiêu Lệnh Huyên chỉ là một kẻ hậu bối, danh tiếng vốn đã không tốt, cha anh lúc lâm chung cố ý điều anh đi, tước quyền anh chính là vì biết anh bất tài vô dụng.

Cha anh, anh trai anh đều không dám ra oai ở Đào gia như vậy, anh lại dám tỏ thái độ, long đầu Đào tức giận, trong lòng cũng dấy lên sát ý.

Đào gia muốn thâu tóm quyền lực của phủ Đại soái, làm tan rã thế lực của Tiêu gia, nên mới qua lại rất gần với Tiêu Lệnh Huyên, còn định gả cháu gái cho anh.

Nhưng không ngờ, thằng ranh này không biết nặng nhẹ, lại dám tỏ thái độ với long đầu Đào.

"Sư trưởng Tiêu, anh rảnh rỗi lắm sao?" Anh trai của Đào Linh Hề, Đào Quân Minh lên tiếng.

Sáng nay, chính Đào Quân Minh đã đến tận cửa để giải thích chuyện này, kết quả Tiêu Lệnh Huyên không gặp anh ta.

Đào Quân Minh là cháu đích tôn, đi đến đâu cũng được người ta tung hô, người trẻ tuổi lại kiêu ngạo, anh ta đã bao giờ phải chịu sự khinh miệt này?

Anh ta vừa mở miệng, giọng điệu đã không thiện chí.

"Nếu đã vả vào mặt tôi thì dù tôi có bận rộn đến đâu cũng phải đến đòi lại công đạo." Điếu thuốc trên tay Tiêu Lệnh Huyên sắp cháy hết.

Sự kiên nhẫn ít ỏi trên mặt anh cũng sắp cạn kiệt.

"Cháu trai, đều là trẻ con hồ đồ." Một vị đường chủ giảng hòa: "Chuyện này đều tại con bé Linh Hề, ghen tuông vớ vẩn."

Tiêu Lệnh Huyên khẽ cười lạnh một tiếng: "Xảy ra chuyện thì đổ lên đầu phụ nữ. Sau này Hồng Môn định dựa vào phụ nữ để làm chủ sao?"

Anh mềm cứng đều không ăn.

Anh đơn thương độc mã, ngồi giữa sảnh đường Đào gia, lại giữ thái độ như vậy, người của Hồng Môn đều không mấy vui vẻ trong lòng.

Ra vẻ cái gì chứ?

Kể cả Đại soái Tiêu Lệnh Diệp có đến đây cũng không dám ra vẻ như thế.

"Tiêu Lệnh Huyên, anh làm càn cái gì? Phó quan của anh đánh chết một tài xế nhà tôi, chúng tôi đã nhận rồi, anh còn gì bất mãn?" Đào Quân Minh nói.

Đào Linh Hề ở bên cạnh gật đầu.

Vẫn là anh cả thương cô ta nhất, nói chuyện thẳng thắn nhất.

Tiêu Lệnh Huyên đứng dậy, chậm rãi bước về phía Đào Quân Minh.

Vóc dáng anh cao lớn, đôi chân dài rắn chắc, chỉ vài bước đã đến trước mặt Đào Quân Minh.

Đào Quân Minh có vẻ ngoài thư sinh, bị khí thế bức người như vậy ép tới, trong lòng hơi hoảng sợ; nhưng đây là Đào gia, anh ta không cần phải sợ Tiêu Lệnh Huyên nên cố ép mình trấn tĩnh.

Điếu thuốc trong miệng Tiêu Lệnh Huyên gần như cháy rụi, anh ấn đầu lọc thuốc lá vào mặt Đào Quân Minh.

Tay anh rất nhanh, Đào Quân Minh còn chưa kịp phản ứng thì da mặt đã bị bỏng rách một mảng, đau rát.

Anh ta hét lên đau đớn, đồng thời mắng Tiêu Lệnh Huyên: "Đồ súc sinh, tao đây phải gϊếŧ chết mày!"

Mọi người đều biến sắc.

Tùy tùng ở cửa vác súng, đạn đã lên nòng, chĩa thẳng vào sảnh đường.

Phó quan của Tiêu Lệnh Huyên là Thạch Thành đứng bên cửa, cũng nằm trong tầm bắn, nhưng mặt anh ta vẫn không đổi sắc.