Chương 27

Ngược lại là A Phong bắn súng giỏi, bắn chết một tài xế của Đào gia. Đào Đại thiếu gia nói họ bỏ qua, Đào gia sẽ không truy cứu." Thạch Thành nói.

Tiêu Lệnh Huyên không nhịn được nhướng mày: "Vậy là tôi còn phải cảm ơn Đào gia à?"

Thạch Thành thấy dáng vẻ cười như không cười này của anh, liền rùng mình một cái.

"Gọi điện cho lão già Đào gia, tôi sẽ đến nói chuyện trực tiếp với ông ta. Phái một thằng cháu đến xin lỗi, ông ta thật là có thể diện! Sao nào, tôi khách sáo một chút, ông ta thật sự coi tôi là vãn bối à?" Tiêu Lệnh Huyên từ trên giường ngồi dậy.

Sắp cuối thu rồi, anh ngủ vẫn cởi trần, cơ bắp vùng eo bụng rõ ràng từng khối, vai rộng eo hẹp, trước ngực sau lưng có mười mấy vết sẹo lớn nhỏ.

Tiêu Tứ gia mấy năm gần đây không còn làm mưa làm gió ở Nam Thành nữa, Đào gia tưởng anh đổi tính rồi, dám đến vuốt râu hùm à?

Thạch Thành cảm thấy tối nay sẽ có người chết.

Anh ta ra ngoài dặn dò chuẩn bị xe.

Anh ta cũng đuổi Đại thiếu gia Đào gia trở về.

Tiêu Lệnh Huyên tắm qua loa bằng nước lạnh, trên đường đến Đào gia vẫn nói với Thạch Thành: "A Phong được rèn luyện rồi, lần này làm việc không tệ."

"Em ấy nói là nhờ Từ tiểu thư lái xe nên em ấy mới có thể chuyên tâm bắn súng. Xe Từ tiểu thư lái vừa nhanh vừa ổn định." Thạch Thành nói.

Tiêu Lệnh Huyên nghe lời này, không khỏi nhíu mày.

Người phụ nữ này đã vượt qua anh trong lòng con gái anh rồi, lẽ nào còn muốn vượt qua cả anh trong lòng thuộc hạ của anh nữa sao?

Tiêu Lệnh Huyên anh còn không rành lái xe lắm.

Có phó quan, việc gì phải tự mình lái xe?

Thạch Thành thuật lại lời của A Phong, không nhịn được mang theo vài phần kính nể, Tiêu Lệnh Huyên nghe thấy thật chói tai.

Anh em Thạch gia là tâm phúc của anh, là tay trái tay phải, trong lòng lại nảy sinh sự kính phục với người khác là có ý gì? Đây là lần đầu tiên đấy.

Cả đời Tiêu Lệnh Huyên chưa từng thua, tự thấy Từ Bạch không thắng nổi anh, nhưng lại thấy hơi bực bội không rõ lý do.

Có nên đuổi người phụ nữ này đi không?

Lúc Tiêu Lệnh Huyên đến Đào gia bên Hồng Môn đã ôm đầy một bụng tức.

Hôm nay anh muốn đại khai sát giới.

Tiêu Lệnh Huyên muốn đến Đào gia của Hồng Môn, nên đã gọi điện báo trước.

Đào gia tất bật chuẩn bị đón tiếp.

Những tên tùy tùng đi theo xe sáng nay, Đào gia trói hai kẻ lại, mang lên để Tiêu Lệnh Huyên trút giận; đồng thời cũng gọi Đào Linh Hề tới, bắt cô ta phải bồi tội xin lỗi.

Đào Linh Hề hậm hực: "Cháu có làm gì đâu, chỉ dọa người phụ nữ kia một chút thôi mà."

Long đầu Đào nhìn đứa cháu gái không biết sống chết này, thất vọng lắc đầu: "Cháu còn chưa gả cho Tiêu Lệnh Huyên mà đã muốn quản người phụ nữ của cậu ta? Đó là đại kỵ."

"Anh ấy không thể không cho cháu chút mặt mũi này được." Đào Linh Hề nói.

Long đầu Đào cũng nghĩ như vậy.