Nơi này trước đây là chỗ ở của hai cô em họ phòng ba.
Sáng sớm hôm sau, mẹ làm xong hoành thánh nhỏ cho hai chị em ăn sáng, lại mang hai bát sang phòng bà nội.
Sau khi em họ Từ Kiểu về, cô ta vẫn luôn ở trong phòng bà nội.
Lúc Từ Bạch ra cửa còn nhìn thấy Từ Kiểu.
Từ Kiểu liếc nhìn cô một cái, thu lại ánh mắt đầy ẩn ý.
Hôm nay trời mưa, bên ngoài gió lại lớn, Từ Bạch muốn để em gái đi ô tô đến trường, nhưng em gái từ chối. Cô bé không muốn làm khó chị.
Ngược lại là Thạch Phong đang đợi ở đầu ngõ, thấy hai chị em cùng ra cửa, bèn nói với Từ Bạch: "Từ tiểu thư, thời gian vẫn còn sớm, tôi có thể tiện đưa em gái cô đi."
Từ Tích vẫn lắc đầu, đi về phía trạm chờ xe điện.
Từ Bạch không ép cô ấy nữa.
Ngày mưa đường không dễ đi, ô tô của Thạch Phong lái rất chậm.
Giữa đường có người bám theo, Thạch Phong rất nhanh đã chú ý thấy.
Anh ta nói với Từ Bạch: "Từ tiểu thư, cô có sợ tiếng súng không?"
Từ Bạch: "Tôi chưa từng trải qua."
"Vậy lát nữa cô cúi thấp người xuống." Thạch Phong nói, một tay giữ vô lăng, mò lấy một khẩu súng trường ở ghế phụ lái.
Từ Bạch thấy vậy, đột nhiên nói: "A Phong, anh có tin tưởng tôi không?"
"Đương nhiên."
"Dừng xe đổi vị trí, xe để tôi lái, anh chuyên tâm cầm súng." Từ Bạch nói: "Tôi không biết bắn súng, nhưng tôi biết lái xe."
Thạch Phong hơi ngạc nhiên.
Anh ta là người bên cạnh Tiêu Lệnh Huyên, chuyện quái quỷ gì cũng từng trải qua, gặp chuyện không bao giờ do dự. Anh ta lập tức dừng xe, di chuyển sang ghế phụ lái, Từ Bạch đã nhanh nhẹn chui từ ghế sau lên.
Cô khởi động, đạp ga, một mạch trôi chảy.
Một phát đạn bắn trúng cửa xe bên trái, tay của Từ Bạch chỉ khẽ run lên, vững vàng giữ vô lăng, tiếp tục đạp mạnh ga.
A Phong có chút bất ngờ xen lẫn vui mừng liếc nhìn cô.
"Là người thế nào?"
"Người nào cũng có khả năng." Thạch Phong hạ cửa sổ xe xuống, nhắm vào chiếc xe phía sau.
Chủ của anh ta bị lão Đại soái mắng là "chó điên", ai cũng dám chọc, chuyện gì cũng dám làm, lại còn luôn luôn truy cùng gϊếŧ tận không chừa đường lui, không biết bao nhiêu kẻ thù đang nhòm ngó.
Chiếc xe này là của Tiêu Lệnh Huyên, có người ám sát, Thạch Phong đến mí mắt cũng không thèm nhấc lên, anh ta quen rồi.
Tài bắn súng của anh ta cực tốt, sau hai phát súng đã hạ gục một chiếc xe, tài xế trúng đạn, anh ta nhoài người ra cửa sổ, lại bắn liên tiếp hai phát.
Tổng cộng có ba chiếc xe bám theo họ, A Phong giải quyết nhẹ nhàng.
Xe đến số 7 đường Đồng Dương, Thạch Phong bảo Từ Bạch thả anh ta ở cổng, anh ta có việc phải làm: "Từ tiểu thư, cô tự lái xe vào đi."
Từ Bạch không nói gì, lái xe đi trước.
Tiêu Lệnh Huyên vẫn chưa dậy.
Đợi anh thức dậy, Thạch Thành đã báo cáo chuyện này cho anh.
"Người của Hồng Môn?"
"Vâng, bắt được người sống. Đại thiếu gia Đào gia đã đến cửa rồi, muốn xin lỗi anh. Anh ta nói chuyện này trong nhà không biết, là em gái anh ta tự ý làm. Cũng không định gϊếŧ Từ tiểu thư, chỉ là hù dọa cô ấy thôi.