Chương 25

"Được, biết thêm một trăm chữ nữa là có thể đóng cửa nghỉ rồi."

"Con muốn đi du học, bên ngoài có vẻ vui lắm." Tiêu Châu nói: "Chuyện chị Từ kể đều rất thú vị."

Tiêu Lệnh Huyên gấp sách lại: "Cô ta thuyết phục con viết chữ, nhận chữ thế nào?"

"Hôm kia con kêu chị ấy luyện đao cùng con. Chị ấy cầm đao ngắn, múa rất đẹp, đao pháp của chị ấy rất giỏi." Tiêu Châu nói.

"Ngưỡng mộ à?"

"Chị ấy nói chị ấy chính là nhờ vào đôi tay vô cùng vững mới được giáo sư trường y ưu ái, cho phép chị ấy vào học giữa chừng." Tiêu Châu nói.

"Cô ta cũng khá có bản lĩnh." Tiêu Lệnh Huyên thuận miệng nói.

"Lúc trước con luôn nghĩ, lớn lên con muốn giống như cha, vì trong lòng con người lợi hại nhất là cha, nhưng bây giờ, con muốn lớn lên giống như chị Từ." Tiêu Châu nói.

Tiêu Lệnh Huyên gõ đầu cô bé: "Đồ ăn cây táo rào cây sung, cha ở trong lòng con còn không bằng người làm mới ở chung mấy ngày?"

"Đừng gọi chị ấy là người làm! Con nói cho cha biết đấy ông già, sau khi chân con lành, con sẽ thuê chị ấy làm gia sư cho con." Tiêu Châu nói.

Tiêu Lệnh Huyên trẻ trung đẹp trai lại bị gọi là "ông già", đưa tay véo má Tiêu Châu, ra sức kéo, cho đến khi cô bé xin tha: "Con sai rồi, cậu nhỏ, con thật sự sai rồi, không dám nữa đâu."

Tối về Từ Bạch kèm em gái Từ Tích học bài.

Từ Tích năm nay mười sáu, vẫn đang học ở trường trung học của nhà thờ. Vốn dĩ mục tiêu của cô ấy cũng giống Từ Bạch, học xong trường trung học liền đi du học.

Bây giờ gia đình sa sút, Từ Tích hoặc là thi đỗ du học sinh diện công, hoặc là tốt nghiệp trung học xong thì gả chồng.

Từ Bạch nghe giọng điệu của cô ấy, là dự định thi lấy suất du học sinh diện công.

"Từ Kiểu về rồi." Em gái nói với Từ Bạch.

Từ Kiểu là người của phòng hai.

Sau khi chú hai xảy ra chuyện, hai vợ chồng họ đều chạy mất. Từ Kiểu vốn dĩ theo mẹ chạy về nhà ngoại, nhưng lại quay về.

"Nghe cô ta nói là bà ngoại và mợ cô ta bắt cô ta lấy chồng. Thím hai cũng ép cô ta gả, nếu không nhà mẹ đẻ không ở được nữa, hai đứa em họ còn phải dựa vào ông cậu cho tiền ăn học." Từ Tích lại nói.

Từ Bạch: "Từ Kiểu là biết lấy lòng bà nội nhất, em không cần quan tâm chuyện của cô ta."

"Em sợ cô ta tính kế chị." Từ Tích nói: "Chú hai xảy ra chuyện, Từ Kiểu cứ khăng khăng nói cha cô ta bị người ta gài bẫy, cô ta nghi ngờ chị và thiếu soái."

Từ Bạch xoa đầu cô bé.

Cô hứa với em gái: "Em cứ học hành cho tốt, còn hai năm nữa là tốt nghiệp trung học. Bất kể em có thi đỗ du học sinh diện công hay không, tiền đi du học của em chị sẽ chuẩn bị xong."

Từ Tích nhìn vào sách, vành mắt hơi hoe.

"Đừng tủi thân, cuộc sống phải dựa vào chính mình." Từ Bạch nói.

Từ Tích lau nước mắt, tiếp tục làm bài.

Trong nhà bớt đi người của hai phòng, dư ra không ít phòng trống, Từ Tích dọn đến căn phòng nhỏ bên cạnh Từ Bạch, không còn ở chung một phòng chật chội với mẹ nữa.