"Thế lực Hồng Môn quá lớn, chính phủ quân sự cũng phải nể mặt họ mấy phần."
Tiêu Lệnh Huyên đưa tay gạt tàn thuốc: "Trước mặt tôi, không ai có thể nói đến hai chữ nể mặt."
Lại nói: "Tháng sau, lão già Đào gia kia mừng thọ sáu mươi, đến lúc đó ra tay. Cậu kêu người chuẩn bị sẵn sàng, một phát trúng ngay."
Thạch Thành vâng dạ.
Bến tàu ở năm tỉnh Hoa Đông, Tiêu Lệnh Huyên chỉ có mười hai cái, tám phần còn lại đều nằm trong tay Hồng Môn.
Hồng Môn có hơn một trăm cái.
Tiêu Lệnh Huyên sớm đã muốn thôn tính, chỉ là mấy năm nay có rất nhiều việc phải làm.
Anh liều mạng đánh chiếm địa bàn, năm tỉnh dưới danh nghĩa của lão Đại soái, bốn tỉnh kia đều là Tiêu Lệnh Huyên dùng mạng đổi lấy.
Nhưng ông già lại thấy anh làm việc quá hoang dã, làm người quá điên cuồng, lại không tuân thủ quy tắc, không thích hợp để thống lĩnh khu vực.
Lúc ông già sắp chết, ông ta đã chơi Tiêu Lệnh Huyên một vố, điều anh đi huấn luyện tân binh.
Đợi anh về chịu tang, mới biết chính phủ quân sự đã giao vào tay anh cả Tiêu Lệnh Diệp của anh.
Đã nói là hai anh em chia đều, kết quả chỉ để lại một tỉnh lại cho anh.
Khinh người quá đáng!
Lúc đó Tiêu Lệnh Huyên không làm ầm lên.
Anh đi thẳng đến thuộc địa của mình là Phúc Châu, xây dựng chính phủ quân sự của mình, sắp xếp xong nhân sự, điều toàn bộ tâm phúc qua đó.
Một năm làm xong, anh quay về Nam Thành gây sự.
Nam Thành là quê cũ của anh, anh sinh ra và lớn lên ở đây, thế lực ở nơi này không thể coi thường.
Đại soái mới là Tiêu Lệnh Diệp không chịu nhả bốn tỉnh Hoa Đông ra cho anh, anh sẽ lột da cha con Tiêu Lệnh Diệp.
Anh muốn làm từng bước một.
Bước đầu tiên là kiểm soát bến tàu trước.
Đào gia là mục tiêu.
Nếu tiến triển không thuận lợi, lão già Đào gia kia không chịu ngoan ngoãn giao nộp bến tàu, tự động đi chết, anh cũng có thể đính hôn với Đào Linh Hề, rồi nhân yến tiệc đính hôn san bằng Hồng Môn.
Cho nên giai đoạn này, không thể một phát đập chết Đào Linh Hề.
Mặc dù con đàn bà ngu ngốc đó dám đến nhà anh ăn cơm, bới móc lỗi của thuộc hạ anh.
Từ Bạch làm việc ở chỗ anh, trong nhận thức của Tiêu Lệnh Huyên, cô chính là thuộc hạ của mình.
Anh xưa nay bênh người nhà, người của mình anh có thể đánh mắng, nhưng người ngoài thì không có tư cách.
Mắng người của anh là tát vào mặt anh.
Anh gắp thức ăn cho Từ Bạch trên bàn ăn là để nói với Đào Linh Hề: Phải có chút mắt nhìn.
Không ngờ, cảnh cáo không thành công, con đàn bà ngu ngốc đó lại dám chặn người giữa đường.
Nếu không phải vì bến tàu thì tối nay anh đã hận không thể cho người chặt đầu cô ta.
Trước khi đi ngủ, Tiêu Lệnh Huyên đến thăm con gái.
Tiêu Châu vậy mà đang học thuộc bài.
"Con muốn thi trạng nguyên à?" Tiêu Lệnh Huyên lấy quyển sách của cô bé: "Ngủ sớm đi."
Tiêu Châu: "Con nhận biết được một trăm chữ rồi."