Chương 23

Từ Bạch thò đầu ra nhìn.

Một chiếc ô tô đậu ngang đường, bên cạnh xe là một bóng dáng màu tím nhạt.

Ánh hoàng hôn còn sót lại chưa tắt hẳn, đèn đường chưa sáng, dưới gốc cây ngô đồng lá vàng khô rơi đầy đất, ánh sáng mờ mịt.

"Là bạn của Tứ gia, tiểu thư Đào gia bên Hồng Môn. Không cần tông, dừng xe là được." Từ Bạch nói.

Thạch Phong làm theo.

Đào Linh Hề đi tới, cười tươi rói: "Từ tiểu thư, nói chuyện vài câu?"

"Cô nói đi."

"Tôi là người nói chuyện tương đối thẳng thắn, trên bàn ăn cũng là có gì nói đó. Cả cái Nam Thành này, mấy năm gần đây, nếu nói về tin tiêu cực lớn nhất thì Từ gia chắc chắn xếp thứ nhất, tôi không có ý làm khó cô." Đào Linh Hề cười nói.

Từ Bạch không cảm thấy bị kích động: "Chê cười rồi."

"Dù Từ tiểu thư không bám được vào phủ Đại soái thì cũng đừng dùng âm mưu mờ ám chứ. Cô cũng có chút nhan sắc, nếu đi đường chính đạo ắt sẽ có tương lai. Tôi nghe nói phủ Đại soái sắp từ hôn rồi, nếu Từ tiểu thư muốn tiền, tôi có thể cho cô." Đào Linh Hề nói.

Từ Bạch: "Vô công bất thụ lộc."

"Ai nói cô vô công? Cô tránh xa cha con Tứ gia một chút, đó chính là công lao lớn rồi, đúng không?" Đào Linh Hề cười nói: "Một ngàn đồng bạc trắng có đủ không? Ngày mai nghỉ việc đi, Từ tiểu thư, như vậy tốt cho cô đó."

Cô ta viết một tấm séc, đưa cho Từ Bạch.

Từ Bạch nhớ lại tấm séc hai mươi ngàn đồng bạc trắng mà Tiêu Hoành ném cho mình lần trước.

"Đào tiểu thư còn chưa qua cửa mà đã nhúng tay vào chuyện nhà của Tứ gia, vô cùng không sáng suốt." Từ Bạch bình tĩnh nhìn cô ta.

Sắc mặt Đào Linh Hề sa sầm: "Vậy là Từ tiểu thư không chịu uống rượu mời? Cô biết tôi là ai. Nếu không phải cô làm việc bên cạnh Tứ gia thì cũng không đến lượt tôi mời rượu cô đâu."

"Tôi đương nhiên uống, tôi là người rất biết điều. Nhưng điều Đào tiểu thư lo lắng có hơi thừa rồi. Tứ gia là nhân vật lừng lẫy ở Nam Thành, Đào tiểu thư chỉ cần bỏ chút tâm tư là biết, tôi không phải là món ăn trên đĩa của Tứ gia." Từ Bạch nói.

Đào Linh Hề nhớ lại trên bàn ăn, Tiêu Lệnh Huyên gỡ xương cá cho Từ Bạch, liền vô cùng tức nghẹn.

Cái xương cá đó quả thực đã đâm vào tim Đào Linh Hề.

Từ Bạch mềm cứng không ăn, không chịu nhận séc của Đào Linh Hề.

Cô còn nói bóng nói gió, mắng Đào Linh Hề không biết xấu hổ, vượt quá phận sự.

Phó quan của Tiêu Lệnh Huyên đứng bên cạnh, Đào Linh Hề không tiện nói gì nhiều, phẩy tay áo bỏ đi.

Từ Bạch về nhà.

Phó quan Thạch Phong đưa Từ Bạch về xong, bèn đem chuyện này báo cho Tiêu Lệnh Huyên.

Trên mặt Tiêu Lệnh Huyên không cảm xúc, bảo anh ta lui ra.

"Tứ gia, anh thật sự định đính hôn với Đào tiểu thư à?" Thạch Thành hỏi anh.

Tiêu Lệnh Huyên lười biếng dựa vào lưng ghế hút thuốc: "Cô ta mà cũng xứng ư? Đào gia là cái thá gì? Nếu không có hơn một trăm cái bến tàu kia, tôi lười đến cửa."