Chương 21

Tiêu Châu không muốn để ý đến anh.

"Tôi xem nào."

Từ Bạch lục trong đống giấy, lấy ra một tờ đưa cho Tiêu Lệnh Huyên.

Tiêu Lệnh Huyên một tay kẹp thuốc, một tay lật giấy, ánh mắt hơi lay động, giọng điệu cợt nhả: "Người mù mà cũng mở mắt rồi, Từ tiểu thư đúng là người lợi hại."

Anh mắng Tiêu Châu không biết chữ, là đồ mù chữ. Bây giờ, kẻ mù chữ này còn có thể viết chữ.

Mặc dù cũng không đẹp hơn gà bới là mấy.

Lời này, Tiêu Châu nghe hiểu được, Từ Bạch cũng vậy.

"Sau này cha già rồi đừng trông mong vào con." Tiêu Châu đảo mắt, giọng trẻ con non nớt học kiểu người lớn: "Đợi cha già đến không động đậy được nữa, con chôn thẳng cha xuống mộ tổ luôn."

Tiêu Lệnh Huyên nghĩ nghĩ, hay là vứt ra đường cho rồi.

Mồm mép sắc sảo thế này, làm ăn mày cũng không lo thiếu bát cơm.

"Tứ gia, chữ của tiểu thư viết rất tốt, nét bút cũng ngay ngắn. Tôi nghe nói, tiểu thư khai tâm luyện chữ bằng bút lông, cô bé không thích viết.

Trẻ con lực cổ tay không đủ, viết chữ bằng bút lông không đẹp không có nghĩa là không thể viết chữ. Chữ viết bằng bút máy của cô bé viết rất trôi chảy." Từ Bạch xen vào.

"Tôi phải trả Từ tiểu thư gấp đôi tiền lương." Tiêu Lệnh Huyên nhàn nhạt nói.

Lời này, nghe không ra là khen cô tài giỏi, hay là mỉa mai cô lo chuyện bao đồng.

Từ Bạch không cãi lại, cô nhận hết: "Tôi chăm sóc bệnh nhân cũng chỉ là nghĩ cách gϊếŧ thời gian. Đây đều là chuyện bổn phận, không cần thêm lương."

Tiêu Lệnh Huyên rít một hơi thuốc, trả lại tờ giấy: "Từ tiểu thư tối nay ở lại ăn cơm?"

Lần này, Từ Bạch không từ chối anh.

Bốn rưỡi chiều, chưa đến giờ ăn cơm, Từ Bạch và Tiêu Châu ngồi trên sofa phòng khách, cô kể cho Tiêu Châu nghe chuyện thú vị lúc đi học ở trường.

Tiêu Lệnh Huyên lên lầu thay đồ.

Đợi anh xuống lầu, phó quan đi vào, thấp giọng thì thầm mấy câu.

Tiêu Lệnh Huyên: "Cho cô ta vào."

Rất nhanh, một cô gái thời thượng xinh đẹp bước vào. Giữa tiết thu, cô ta mặc một chiếc váy đầm liền màu trắng, bên ngoài khoác áo choàng mỏng màu tím nhạt.

Màu tím quyến rũ, người cô ta cũng kiều mị, đi đường mang theo một làn gió thơm, là mùi hương cao cấp pha trộn giữa nước hoa, phấn sáp và son phấn, khiến người ta thấy thư thái.

Cô ta vừa vào cửa, lập tức dán ánh mắt lên người Từ Bạch.

"Bà là ai?" Tiêu Châu cau mày hỏi.

Cô gái kia chuyển ánh mắt sang cô bé: "Em là A Bảo phải không? Em thật sự rất xinh đẹp. Chị có mang quà cho em."

Cô ta từ trong túi xách lấy ra một con thỏ thủy tinh, nhỏ nhắn tinh xảo.

Cô ta đưa cho Tiêu Châu.

Tiêu Châu không nhận: "Bác gái, bác giữ lại mang về cho con mình chơi đi. Bác đến làm gì? Cha tôi cặp kè với con gái bác à?"

Sắc mặt cô gái kia xấu đi rõ rệt.

Cô ta chỉ khoảng hai mươi, gò má đầy đặn, ăn mặc tinh tế, vậy mà Tiêu Châu lại hận không thể dán bốn chữ "già nua xấu xí" lên mặt cô ta.