Chương 20

Tiêu Lệnh Huyên rất ít khi mặc quân phục, người ở Nam Thành đều gọi anh là Tứ gia.

Từ năm mười hai tuổi, anh đã phá lệ vào học trường quân sự, lăn lộn trong quân đội hơn mười năm, người anh dùng bên cạnh đều là tuyển chọn từ trong quân.

Bản thân anh cũng mang một chút thói quen giữ lại từ trường quân sự, ví dụ như anh mặc quần áo, nhất định sẽ cài nút áo trên cùng.

Chỉ là sự phóng túng đã ngấm vào xương máu anh, những sự chỉn chu bên ngoài này, ngược lại rất dễ bị xem nhẹ.

"Trong nhà thế nào?" Tiêu Lệnh Huyên hỏi.

Thạch Phong bây giờ chủ yếu phụ trách đưa đón Từ Bạch. Tiêu Lệnh Huyên hỏi như vậy, chính là hỏi Từ Bạch mấy ngày nay thế nào.

"Từ tiểu thư rất ngoan ngoãn, sống chung với Đại tiểu thư cũng rất tốt. Đại tiểu thư không nổi giận, lúc thay thuốc cũng không đánh người." Thạch Phong nói.

Tiêu Lệnh Huyên gật đầu, sải bước đi vào.

Phía sau anh là một tùy tùng khác, tên là Thạch Thành.

Thạch Thành và Thạch Phong là anh em ruột, cả hai đều là tâm phúc của Tiêu Lệnh Huyên.

"Mấy ngày nay tâm trạng sư trưởng không tốt à?" Thạch Phong hỏi anh trai mình.

Thạch Thành: "Hỏi linh tinh gì thế."

"Anh ấy trông rất bực bội."

Thạch Thành không nói gì, nhấc chân đi vào.

Tiêu Lệnh Huyên đi thẳng một mạch đến tòa lầu nhỏ của con gái.

Tiêu Châu không ở lầu hai, người hầu nói cô bé đang ở vườn hoa sau phơi nắng.

Lầu hóng mát ở một góc trong vườn hoa, có kê bàn ghế, Từ Bạch và Tiêu Châu ngồi quay lưng về phía cổng vườn hoa.

"“Châu”, viết thế nào rồi?" Giọng của Tiêu Châu.

Tiêu Lệnh Huyên dừng bước.

Tiêu Châu đã bảy tuổi rồi, vẫn chưa vỡ lòng. Con gái giống anh, ghét đọc sách, thầy giáo mời đến đều bị cô bé dọa chạy hết.

(*) Tức là chưa được dạy chữ, học lễ nghĩa hay học vỡ lòng

Đưa cô bé đến trường, cô bé cạo sạch nửa đầu tóc của cô giáo, vì lúc cô giáo dạy cô bé nhận chữ, phát hiện cô bé không biết một chữ nào, có hơi coi thường và không kiên nhẫn nên có nói cô bé mấy câu.

"Viết rất tốt." Tiêu Lệnh Huyên lại nghe thấy giọng của Từ Bạch.

Giọng của Từ Bạch rất dễ nhận ra. Không chỉ vì âm sắc hay mà còn vì nhịp điệu khi cô nói chuyện rất thú vị.

Không nhanh không chậm, hơi kéo dài âm cuối một chút, nhưng lại không hề làm giá, đây là luyện tập thế nào vậy?

"Ôn tập lại những chữ hôm nay đã học." Từ Bạch lại nói.

Tiêu Lệnh Huyên đứng đó, nghe một lát.

Con gái anh hôm nay đã nhận biết được ba mươi chữ, trong đó còn có những chữ hơi phức tạp như "Thắng", "Hồ".

Thật bất ngờ.

Tiêu Lệnh Huyên lấy thuốc lá ra châm.

Mùi thuốc lá vừa bay lên, Từ Bạch quay đầu đứng dậy, khách sáo gọi một tiếng: "Tứ gia."

Tiêu Châu cũng quay đầu lại.

Tiêu Lệnh Huyên đi tới, thần thái lười biếng, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc: "Sao cha mới ba ngày không về nhà mà mộ tổ còn bốc khói xanh rồi? Con mà cũng biết viết chữ à?"