Chương 2

Trong lúc ngẩn người, Phùng Nhiễm tức giận muốn lao xuống, Từ Bạch kéo cô ấy lại: "Đừng vội…"

"Chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi!" Phùng Nhiễm vẫn quyết muốn xông xuống.

Từ Bạch chậm hơn một bước, nhìn xuống tầng hai đã máu chảy thành sông. Tất cả người hầu của Phùng gia đều bị bắn vào đầu gối, quỳ rạp dưới đất, không đứng dậy nổi.

Một họng súng chĩa thẳng vào đầu Phùng Nhiễm.

Từ Bạch đi chậm lại, ánh mắt chạm vào người đàn ông đứng đầu đám.

Người đó có thân hình cao lớn, vai rộng, tóc hơi dài hơn các sĩ quan khác, khí thế áp người, đôi mắt đen như mực, sáng rực rỡ, làm cho đường nét trên gương mặt anh trông càng thêm cuốn hứt.

Anh ung dung, chậm rãi xắn tay áo sơ mi trắng lên, để lộ cẳng tay với cơ bắp cuồn cuộn.

Vài giọt máu rơi xuống trước ngực áo sơ mi của anh, loang ra thành một đóa hoa tươi thắm mọng nước.

Anh liếc nhìn Phùng Nhiễm, rồi lại dời ánh mắt sang Từ Bạch.

Từ Bạch điều chỉnh lại sự lúng túng khi vừa xuống lầu, bước chân ổn định, hơi thở đều đặn: "Tứ gia."

"Cô nhận ra tôi à?"

Tiêu Lệnh Huyên đánh giá cô.

Người con gái mặc chiếc sườn xám màu xanh nhạt, dáng người cao gầy, mảnh mai, làn da trắng như ngọc, đôi môi không son mà vẫn đỏ.

Cũng có vài phần nhan sắc.

Có lẽ anh đã ngủ với cô rồi.

"Tôi tên là Từ Bạch, là vợ chưa cưới của Tiêu Hoành. Lúc ông nội tôi sống là Sư đoàn trưởng Từ Mậu Thanh của chính phủ quân sự." Từ Bạch nói.

Tiêu Lệnh Huyên thu hồi ánh mắt.

Vậy thì chắc là chưa ngủ qua. Ông cụ họ Từ đó rất ranh ma, nếu đã động vào cháu gái của ông, Tiêu Lệnh Huyên hẳn sẽ nhớ.

Nhưng ông cụ Từ đã chết rồi, con trai ông ta không ra gì, cuỗm tiền bỏ trốn cùng một cô đào hát sang Nam Dương, chuyện này làm ầm ĩ một thời.

Anh lại liếc nhìn Từ Bạch một lần nữa.

"Tứ gia, Đoàn trưởng Phùng đang làm việc trong chính phủ quân sự. Bất kể anh ấy đã phạm lỗi gì, xin anh có thể nể mặt để Đại soái xử lý được không?" Từ Bạch tiếp tục nói.

Tiêu Lệnh Huyên thu hồi ánh mắt, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Đôi môi đỏ của người phụ nữ ấy, khi không nói lời yêu đương mà lại bàn chuyện chính sự, lập tức mất đi vẻ hấp dẫn và trở nên vô vị.

Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng: "Tôi không định gϊếŧ cậu ta, cô yên tâm."

Anh bước đến trước mặt anh trai Phùng Nhiễm, túm tóc anh ta, buộc Đoàn trưởng Phùng phải ngẩng mặt lên: "Về nói với cháu trai của tôi, lần sau nếu còn dám giở trò với tôi thì tôi sẽ thiến nó."