Tiêu Hoành: "Em không trách tôi nhiều chuyện là tốt rồi."
Lần trước anh ta đến Từ gia, thấy thím ba và mẹ của Từ Bạch cãi nhau.
Anh ta biết Từ gia sống ở nơi chật hẹp như vậy, trong lòng mỗi người đều có oán hận.
Muốn hóa giải, ngoài việc cho tiền để họ dọn nhà thì là sắp xếp công việc cho họ, để họ dọn đi.
Từ Bạch không cần tiền của anh ta, anh ta chỉ đành tìm cách khác.
"Tôi không phải người không biết tốt xấu." Từ Bạch nói.
Tiêu Hoành: "Vậy thì tôi yên tâm rồi. Không báo trước cho em là vì sợ em suy nghĩ nhiều."
Từ Bạch nói không đâu.
Tiêu Hoành lại nói: "Gia đình chú hai em, tôi cũng sẽ nghĩ cách để họ dọn đi. Tôi biết chú hai em thích chơi cổ phiếu, sau này tôi sẽ cho ông ta kiếm một khoản lớn, đủ để ông ta mua sắm nhà cửa."
Không đợi cô nói gì, anh ta tiếp tục: "Đừng từ chối tôi."
Từ Bạch: "Được."
Tiêu Hoành thở phào nhẹ nhõm.
"Xem ra bây giờ gả cho tôi cũng có cái lợi, đúng không?" Anh ta nói đùa.
Dù trên mặt không có ý cười nào, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.
"Nếu anh không chê tôi, cần tôi thì tôi sẽ làm một người vợ tốt. Điều kiện của tôi vẫn là anh hỗ trợ gia đình tôi đến khi em trai tôi trưởng thành." Từ Bạch nói.
Tiêu Hoành: "Tôi đồng ý."
Trên bàn không có ly rượu, anh ta cầm bát canh lên: "Một lời đã định?"
Từ Bạch không cụng ly với anh ta.
"Tôi có chuyện muốn nói với anh. Tôi đã tìm được một công việc, tạm thời thôi, có thể ba bốn tháng, là chăm sóc con gái của chú tư anh, Tiêu Châu." Từ Bạch nói.
Sắc mặt Tiêu Hoành căng thẳng.
Trầm mặc một lúc lâu, anh ta hỏi: "Tiêu Châu giống hệt Tiêu Lệnh Huyên, khắc nghiệt độc ác, nó có bắt nạt em không?"
"Hôm nay tôi mới đi làm, con bé không bắt nạt tôi." Từ Bạch nói.
Tiêu Hoành lại im lặng.
"Dã tâm của Tiêu Lệnh Huyên rất lớn. Sau khi ông nội tôi mất, chúng tôi đã chia nhà, gã chỉ được chia địa bàn một tỉnh nên rất không cam tâm. Phủ Đại soái đều là kẻ thù của gã. Lần này gã về là để báo thù. Gã chấp nhận em là có ý đồ gì tôi đoán không ra. Tôi rất lo em bị cuốn vào." Tiêu Hoành nói.
Từ Bạch: "Tôi sẽ không phản bội anh. Hơn nữa bất cứ chuyện gì của anh, tôi đều không biết."
Cô cũng không thể trở thành điểm yếu của anh ta.
Tiêu Lệnh Huyên cũng đâu thể dùng Từ Bạch để uy hϊếp Tiêu Hoành? Tiêu Hoành cũng đâu có quan tâm đến sống chết của cô.
"Tôi là sợ em bị liên lụy, sẽ có nguy hiểm đến tính mạng." Anh ta nói.
Từ Bạch: "Đây là do tôi tự lựa chọn, sống chết tự tôi chịu. Anh yên tâm."
Tiêu Hoành nhìn cô chăm chú.
"Nếu tôi đề nghị em từ bỏ công việc này, em có đồng ý không?" Anh ta hỏi.
Từ Bạch lắc đầu: "Tôi vất vả lắm mới giành được nên tôi không đồng ý."
Tiêu Hoành nhìn cô, ánh mắt bất giác rơi xuống cổ cô.
Làn da trắng như sứ, mạch máu đang đập ẩn hiện...