Chương 14

"Yêu cầu của con, không hối hận chứ?" Tiêu Lệnh Huyên lên tiếng.

Tiêu Châu lại mở to mắt: "Cha không gϊếŧ chị ấy?"

"Cha vì cái chân của con, hôm nay chịu nỗi nhục lớn này. Đợi cha già rồi, con không làm trâu làm ngựa hầu hạ thì cứ chờ trời đánh sét đánh đi." Tiêu Lệnh Huyên đứng dậy.

Điếu thuốc của anh tiện tay dụi tắt, làm cháy một lỗ trên khăn trải bàn trà nhỏ.

Anh sải bước đi ra ngoài.

Một lúc lâu sau. Tiêu Châu mới hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Từ Bạch: "Chị sắp chết đến nơi rồi."

"Tứ gia thương con sâu sắc, anh ấy sẽ tha thứ cho tôi." Từ Bạch nói: "Tiểu thư, tôi có thể xem chân của cô được chưa?"

"Được, tôi nói lời giữ lời." Tiêu Châu nói.

Cô bé này tuy đanh đá nhưng rất giữ chữ tín.

Chân cô bé bị thương khá nghiêm trọng, gãy vụn hai chỗ, có thể phải tĩnh dưỡng hai ba tháng, và cần chăm sóc, phục hồi chức năng cẩn thận.

Từ Bạch dặn dò cô bé vài câu, rồi đi ra khỏi phòng.

Tiêu Lệnh Huyên ở phòng khách dưới lầu đợi cô.

Anh ngồi ngay ngắn, hai chân vắt chéo, trong sự tao nhã lại toát ra mấy phần cao quý. Chỉ là con ngươi quá đen, mang theo sát khí không thể che giấu.

"Rất lợi hại, vậy mà bị cô lừa được rồi." Tiêu Lệnh Huyên nói với giọng điệu lười biếng, khen Từ Bạch.

Từ Bạch: "Tôi học y ở trường, đã làm rất nhiều thí nghiệm phẫu thuật. Phẫu thuật yêu cầu tay phải vững và nhanh. Cảm ơn Tứ gia đã phối hợp diễn kịch với tôi."

Cái tát của cô, nhanh mà chuẩn xác đánh vào tay còn lại của mình, lại còn quay lưng về phía Tiêu Châu. Nếu không phải cú lắc đầu kia của Tiêu Lệnh Huyên quá chân thật thì cũng không lừa được cô bé.

"Rất tốt, giải quyết một chuyện của tôi. Từ ngày mai cô bắt đầu đến làm, chín giờ sáng đến bốn giờ chiều, một tuần nghỉ một ngày, lương tháng năm mươi đồng bạc, có ý kiến gì không?"

"Không có. Cảm ơn Tứ gia." Từ Bạch nói.

"Đây là ba mươi đồng bạc, tiền ứng trước." Tiêu Lệnh Huyên chỉ vào bàn trà.

Trên bàn trà có một cuộn giấy bọc đồng bạc.

Từ Bạch cầm lên: "Tứ gia, có thể cử người đưa tôi về được không? Đã muộn lắm rồi."

"Sẽ có xe đưa đón." Tiêu Lệnh Huyên nói.

Chín giờ tối Từ Bạch mới về đến nhà.

Trong hẻm rất yên tĩnh, chỉ có tiệm may còn mở cửa, ông thợ may già đang đơm cúc cho một chiếc sườn xám cũ dưới đèn.

Từ Bạch cầm đồng bạc trong tay, không hẳn là phấn khích, chỉ là trái tim trôi nổi đã có chút ổn định, như từ tàu biển cuối cùng cũng lên được bờ.

Nhưng Từ gia vẫn chưa ngủ.

Phòng của vợ chồng chú ba không tắt đèn, thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện, bên phía bà nội cũng chưa tắt đèn.

Từ Bạch chau mày.

Không đúng.

Giờ này, bình thường họ đều đã ngủ say.

Cô đi đến cửa phòng mẹ, gõ nhẹ trước: "Mẹ."

Cửa phòng lập tức được kéo ra.

Mẹ kéo cô vào.

"Tuế Tuế, A Hạo bị người ta bắt đi rồi. Người đó nói là người của Tiêu Tứ gia." Mẹ hoảng hốt: "Con gây họa rồi sao?"