Chương 12

Một lát sau, Tiêu Lệnh Huyên thắng.

Người đàn ông ngồi đối diện anh, đột nhiên run rẩy: "Tứ… Tứ gia, thật không phải tôi, ngài cho tôi thêm…"

Cánh tay Tiêu Lệnh Huyên rất dài, vượt qua bàn tóm lấy cổ áo người đàn ông.

Anh mặc áo sơ mi đen, lúc dùng sức cánh tay căng cứng, đường nét cơ bắp bị áo sơ mi bọc lấy vô cùng rõ nét.

Không biết anh lấy con dao từ đâu ra, nhanh như chớp.

Người đàn ông kêu lên thảm thiết.

Một ngón tay bị chặt đứt, lăn đến bên chân Từ Bạch.

Từ Bạch khẽ lùi lại nửa bước, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi.

"Hôm nay tha cho mày." Tiêu Lệnh Huyên đẩy cô gái gợi cảm bên cạnh ra, đứng dậy, nói với người đàn ông đang gào khóc vì ngón tay đứt: "Nếu lần sau còn không biết điều như vậy nữa thì không chỉ là ngón tay của mày đâu."

Anh vòng qua bàn mạt chược, đi đến bên cạnh Từ Bạch, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: "Cô là vợ chưa cưới của Tiêu Hoành?"

"Vâng."

"Tên nghiệt súc đó lần trước cho nổ nhà tôi, cô nghe nói chưa?"

Anh thật sự rất cao, khẽ cúi người nói chuyện với Từ Bạch, mùi thuốc lá thanh mát, làn da sẫm màu nơi cổ áo, tỏa ra từng đợt hơi nóng.

Móng tay Từ Bạch bấm sâu vào thịt, giữ giọng nói bình tĩnh: "Đã nghe qua. Nhưng anh ta là anh ta, tôi là tôi. Anh ta rất chán ghét tôi, chúng tôi sắp từ hôn rồi."

Tiêu Lệnh Huyên đứng thẳng lên một chút.

"Cô đến có chuyện gì?"

Từ Bạch nói rõ lý do đến một cách ngắn gọn súc tích.

Khi cô nói chuyện, âm cuối cắn chữ hơi chậm, nhưng không hề điệu đà, ngược lại khiến người ta nghe rõ từng âm của cô.

Chuyên nghiệp, vững vàng.

Tiêu Lệnh Huyên chần chừ vài giây, rồi đưa cô ra khỏi phòng đánh bài.

"Tính tình con gái tôi giống tôi, không dễ đối phó đâu. Nếu cô có bản lĩnh ở lại bên cạnh con bé thì lương tháng sẽ là năm mươi đồng bạc." Tiêu Lệnh Huyên nói.

Con gái Tiêu Lệnh Huyên là Tiêu Châu bị ngã gãy chân, bác sĩ nối xương nói cần người biết chút y thuật chăm sóc bên cạnh, nếu không có thể để lại di tật.

Nam Thành vừa hay có nữ bác sĩ.

Đáng tiếc, Tiêu Châu không hài lòng một ai.

Cô bé mới bảy tuổi, lanh lợi quái lạ. Tiêu Lệnh Huyên cảm thấy cô bé như vậy có thể tự bảo vệ mình nên cũng không yêu cầu cô bé thay đổi.

Nhưng liên tiếp phỏng vấn hơn hai mươi y bác sĩ, anh cũng cảm thấy phiền.

Anh túm cổ áo con gái: "Con mà còn kén chọn nữa, cha sẽ ném con ra đường để con tự sinh tự diệt."

Con gái không sợ anh: "Con luyện công phu chân từ lúc ba tuổi, chân của con quan trọng nhất. Nếu con mà què thì con sẽ hận cha cả đời. Đợi cha già rồi, con cũng đánh gãy chân cha."

Cho nên, vẫn phải tìm nữ bác sĩ.

Từ Bạch tự tiến cử, lại đưa ra bằng tốt nghiệp, Tiêu Lệnh Huyên đành coi như ngựa chết thì cứu như ngựa sống, đưa cô ra sân sau.

Tiêu Lệnh Huyên dừng lại trước cửa một căn biệt thự kiểu Tây tinh xảo, nói với Từ Bạch: "Cô bằng lòng uống loại phân nướ© ŧıểυ, hay là loại rắn rết?"