Chương 11

Cô cũng biết, ngả về phía Tiêu Lệnh Huyên không có lợi ích gì lớn cho cô.

Nhưng cơ hội cần phải tranh thủ.

Lỡ như cô có thể lo xong chuyện này, không chỉ nhận được một khoản tiền, giải quyết tình trạng túng quẫn trước đó, mà còn có thể dựa vào quan hệ của Tiêu Lệnh Huyên, tìm một công việc ở bệnh viện.

Nhưng lỡ như thì sao?

Khi không có gì trong tay, buộc bản thân phải cược.

Từ Bạch quyết định, cô phải tìm cơ hội đi gặp Tiêu Lệnh Huyên.

Nhưng cơ hội không dễ tìm như vậy.

Tiêu Lệnh Huyên ở Nam Thành như thỏ khôn có ba hang, nhà riêng nhiều không đếm xuể, căn bản không tìm được bóng dáng anh.

Bên phía đàn chị có tin tức phản hồi: "Bệnh viện chị có hai bác sĩ đến phỏng vấn, đều không trúng tuyển."

Mấy ngày sau, Từ Bạch vẫn chưa tìm được Tiêu Lệnh Huyên, đàn chị lại nói với cô: "Bảy bác sĩ, mười một y tá đã đến, nhưng đều bị đuổi về, con gái của Tiêu Tứ gia là một tiểu ác quỷ."

Thêm mấy ngày nữa, đàn chị khuyên Từ Bạch từ bỏ: "Chị cũng đi rồi, là nhiệm vụ của viện trưởng. Cô bé kia yêu cầu chị uống hết một bát nước, bên trong có một con rắn chết, chị từ chối rồi."

Từ Bạch: "…"

Cô hỏi đàn chị, là phỏng vấn ở đâu.

Đàn chị nói với cô, mỗi lần đều có người đến đón, chuyển qua mấy nơi, còn bị bịt mắt.

"Đúng rồi, chị ngửi thấy một chút mùi dầu mè." Chị nói.

Từ Bạch lập tức nghĩ đến một nơi.

Sau mấy lần vất vả, cuối cùng cô cũng tìm được đến số 7 đường Đồng Dương, đứng ở đầu đường nhìn quanh.

Trong bóng tối lập tức có người đi ra, vẻ mặt cảnh giác: "Đây là nhà riêng, mời cô rời đi."

Từ Bạch: "Tôi muốn gặp Tứ gia. Tôi là vợ chưa cưới của thiếu soái."

Người nọ đánh giá cô một lát.

Sau đó, người đó trao đổi vài câu với người khác.

Nửa tiếng sau, Từ Bạch được mời vào một căn nhà.

Từ cổng lớn đi vào, bên trong lối đi quanh co, vậy mà lại có xe kéo.

Ngồi xe kéo đi một đoạn trong vườn mới đến trước một tòa lầu nhỏ.

Tòa lầu trang trí huy hoàng, nhưng đèn đuốc ảm đạm.

Từ Bạch bị dẫn đến cửa một căn phòng.

Đẩy cửa ra, bên trong là một bàn mạt chược, khói thuốc mờ mịt, hòa cùng mùi rượu và mùi phấn son, ấm áp lạ thường.

Tiêu Lệnh Huyên ngồi ở vị trí sát phía Nam, trong lòng ôm một cô gái yêu kiều, đang bốc bài. Anh tùy ý châm một điếu thuốc, tóc đều chải ngược ra sau, để lộ gương mặt điển trai trời ban.

Cúc áo sơ mi bung mở, l*иg ngực vạm vỡ lộ ra một nửa, đường nét cơ bắp rõ ràng.

"Tứ gia, tôi tên Từ Bạch, lần trước ở Bằng Duyệt Lâu đã gặp qua anh." Từ Bạch nhẹ giọng mở lời.

Tiêu Lệnh Huyên khẽ nhả khói thuốc, con ngươi đen thẫm trong bóng tối như có mũi nhọn, yên lặng liếc nhìn cô: "Không nhớ rõ lắm."

Từ Bạch đứng ở đó.

Cô còn định lên tiếng, Tiêu Lệnh Huyên khẽ "suỵt" một tiếng: "Đừng ồn, lát nữa tôi thua bài sẽ nổi nóng đấy."

Từ Bạch đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.