Từ Bạch: "Tình hình nhà em, cả Nam Thành không ai không biết."
Cố Thu Nguyên thở dài.
Đúng là nhà nhà đều biết.
"Sau khi ông nội em qua đời, vốn dĩ đã không xứng với phủ Đại soái. Huống hồ bây giờ sa sút như chó hoang, còn kết hôn cái gì nữa?" Từ Bạch lại nói.
Cố Thu Nguyên bật cười.
"Em có thể đến Bộ Ngoại giao thử vận may. Tiếng Nhật, tiếng Đức của em nói tốt, trước đây còn giúp giáo sư phiên dịch, tiếng Anh càng không phải bàn, đây là kỹ năng cơ bản. Em cực kỳ có thiên phú về ngôn ngữ." Cố Thu Nguyên nói.
Từ Bạch: "Lý tưởng của em là làm bác sĩ, cứu người giúp đời. Hơn nữa Nam Thành không có Bộ Ngoại giao, phải lên phía Bắc. Lên phía Bắc có tìm được việc hay không là một chuyện, tình hình nhà em như vậy, hiện tại em còn không thể bỏ mặc họ, cũng không thể đưa cả nhà lên phía Bắc được."
Cố Thu Nguyên thở dài: "Chị tìm cho em một công việc y tá. Nhưng lương rất bèo bọt, công việc lại mệt."
"Em không sợ mệt. Có thể làm việc bên cạnh chị, tương lai có cơ hội chuyển sang làm bác sĩ. Em có bằng cấp mà." Từ Bạch nói.
Cố Thu Nguyên: "Chị sẽ lưu ý giúp em."
Qua hai ngày, Cố Thu Nguyên tan ca đêm đã là chín giờ tối, cô ấy đích thân chạy đến nhà Từ Bạch một chuyến.
Trong con hẻm không có điện thoại riêng, bình thường không liên lạc được với Từ Bạch.
"… Có một công việc, lương một tháng bốn năm mươi đồng bạc." Cố Thu Nguyên nói.
Mắt Từ Bạch sáng lên.
"Đối phương tìm đến bệnh viện chị, muốn tìm một bác sĩ, bất đắc dĩ thì y tá cũng được. Chị nghĩ đến em đầu tiên, vì chủ nhà họ Tiêu." Cố Thu Nguyên nói.
Ánh mắt Từ Bạch lại tối đi mấy phần: "Phủ Đại soái?"
"Không phải, là Tiêu Lệnh Huyên, vị Tứ gia tai tiếng lừng lẫy kia."
"Anh ta tìm bác sĩ?"
"Nhà anh ta xảy ra một vụ nổ, con gái anh ta bị ngã gãy chân, cần một nữ bác sĩ có y thuật chăm sóc bên cạnh một thời gian, cho đến khi chân đứa bé hoàn toàn bình phục." Cố Thu Nguyên nói.
Từ Bạch nhớ đến vụ nổ đó.
Nghe Phùng Nhiễm nói là do Tiêu Hoành làm.
"… Chị vừa nghe tin, lập tức đến báo cho em. Em với Tiêu gia có chút quan hệ, lương lại đặc biệt cao, sao không đi trước một bước?" Cố Thu Nguyên nói.
Từ Bạch tiễn cô ấy ra cửa, hai người ăn khuya ở quán nhỏ ngoài cổng, rồi gọi xe kéo về cho chị.
Từ Bạch mới một mình chậm rãi đi vào con hẻm.
Tiệm may ở đầu hẻm vẫn mở cửa, một ngọn đèn đêm nhỏ vàng vọt, cơn gió đêm giữa thu được ánh đèn tô điểm trở nên thật ấm áp.
Hoa quế rụng hết, đầy đất những cánh hoa vụn, hương thơm tan đi trong đêm thu.
Từ Bạch nghĩ: "Mình với Tiêu Hoành còn có khả năng gì? Anh ta rất chán ghét mình. Mẹ anh ta có cả vạn cách để ép mình từ hôn, một đồng cũng không lấy được. Lúc này, còn quản phe phái gì nữa, mình phải sống tiếp đã."
Cô biết Tiêu Lệnh Huyên không phải thứ gì tốt đẹp, lòng dạ độc ác.