“Nạn nhân tên Vu Vãn Anh, sinh viên năm cuối Đại học Đông Lan. Ba ngày trước cô ấy vừa tổ chức sinh nhật. Tối hôm đó, cô có hẹn bạn thân làm một bữa tiệc nhỏ, nhưng lại không xuất hiện. Bạn bè đợi mãi không thấy, liền báo mất tích. Ban đầu phía phụ trách mất tích cho rằng cô bỏ nhà đi hoặc bị bắt cóc. Không ngờ vài hôm sau lại tìm thấy thi thể. Pháp y xác định cô chết đúng đêm sinh nhật, còn thi thể bị vứt ở đây vào khoảng tối qua đến rạng sáng nay.”
Lạc Tư Vi đảo mắt quan sát xung quanh. Nơi này không có hàng rào, ai cũng dễ dàng ra vào, phạm vi nghi phạm vì vậy rộng không tưởng. Cô hỏi:
“Phía nhà trường nói sao?”
Ni Tương đáp:
“Họ bảo Vu Vãn Anh đã nhận bằng tốt nghiệp mấy ngày trước, cũng dọn khỏi ký túc rồi. Nên họ cho rằng vụ án không liên quan trực tiếp đến trường.”
Nghe qua đã biết, trường đang muốn “phủi trách nhiệm” trước khi có kết luận điều tra.
Thẩm Thanh nói:
“Tôi nghe Phó đội Hàn trao đổi với lãnh đạo trường. Họ nói sẽ phối hợp hết mình, nhưng muốn tạm thời giữ kín vụ việc để tránh gây hoang mang cho sinh viên.”
Lạc Tư Vi khẽ gật đầu:
“Quan trọng nhất là phải đảm bảo không để xuất hiện thêm nạn nhân.”
Thẩm Thanh đáp:
“Họ nói sẽ tăng cường an ninh trong thời gian thi cuối kỳ. Hy vọng giữ được ổn định.”
Tỉnh Lũng Xuyên, thành phố Đông Lan — một đô thị sầm uất gần mười triệu dân.
Đông Lan nằm ở vùng giáp sông gần biển, từ xưa đã là cửa ngõ giao thương sôi động. Vài năm trở lại đây, khi các công ty công nghệ mọc lên như nấm, thành phố này lại càng trở thành “thiên đường khởi nghiệp”. Dù ở phương diện kinh tế hay quy hoạch, Đông Lan đều nằm trong nhóm dẫn đầu cả nước.
Như nhiều thành phố khác, khu đại học được quy hoạch ra ngoại ô. Đất rộng, người thưa, cách biệt trung tâm.
Sáng nay, Lạc Tư Vi vừa ăn vội chiếc bánh bao còn nóng, vừa gọi taxi đến hiện trường. Xe đi được nửa đường thì mắc kẹt trong biển người và xe lúc tan ca sáng. Cả con phố đặc kín, chỉ nhích từng chút khiến người ta muốn… khóc thét.
Cô liếc đồng hồ, do dự đúng một giây rồi quyết định xuống xe. Quét mã thuê xe đạp công cộng, cô cúi người, đạp vun vυ"t hướng về ngoại ô.
Đông Lan, cũng như mọi đô thị lớn, luôn tồn tại hai mặt:
một bên sáng rực rỡ,
một bên tối tăm, mục ruỗng.
Nơi nào có ánh sáng, nơi đó có bóng tối.
Nơi nào có phồn hoa, nơi đó có nghèo khó.
Để rút ngắn thời gian, Lạc Tư Vi rẽ vào một con đường tắt băng qua khu ổ chuột. Những dãy nhà cấp bốn thấp tè, cũ nát đến mức như bị thời gian bỏ rơi, đối lập hoàn toàn với hàng cao ốc sáng choang phía xa. Đường gồ ghề, ổ gà chi chít, bên vỉa hè nước đọng quanh năm, rác chất thành đống, chẳng biết bao lâu rồi chưa ai dọn.
Cô nín thở, cúi người, đạp thật nhanh như chỉ mong thoát khỏi nơi này trong vài hơi thở.