Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Điều Tra Tội Phạm [Trinh Thám Hình Sự]

Chương 1.3: Hoa anh túc (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô giật mạnh, thoát được tay phải, chộp lấy dao trong tay anh ta.

Máu từ bàn tay rỉ xuống, nhưng đổi lại, đó là cơ hội sống duy nhất.

Cô nắm lấy đầu anh ta, đập mạnh vào tay ghế.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Tiếng xương gãy!

Trong chớp mắt, anh ta ngã gục.

Cô cướp lấy dao, cắt dây ở chân, rồi đạp mạnh vào người anh ta khi anh ta định bò dậy.

Chiếc ghế đổ sầm xuống.

Gió cuộn lên, cuốn phăng tất cả.

Bóng tối tan rã.

Ánh sáng tràn vào, sáng đến chói mắt...

Lạc Tư Vi bật dậy, thở dốc.

Cô tỉnh rồi.

Ác mộng cuối cùng cũng kết thúc.

Ngồi trên giường đôi giữa căn phòng tối, cô thở hổn hển, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tim vẫn đập thình thịch trong l*иg ngực.

Giữa không gian tĩnh lặng, dường như vẫn còn vang vọng...

một âm thanh rất khẽ, mơ hồ như vọng lại từ sâu trong cơn mộng.

Lạc Tư Vi chợt nhận ra, đó chính là tiếng chuông điện thoại của mình.

Cô nhanh tay chộp lấy máy.

Trên màn hình hiện lên một dãy số quen thuộc: cuộc gọi từ phân cục.

Cô cố giữ giọng bình tĩnh, khàn khàn hỏi: “... Alo?”

Đầu dây bên kia là giọng gấp gáp của trực ban:

“Đội trưởng Lạc, có án mới. Ngoài khu nhà bỏ hoang của Đại học Đông Lan phát hiện một thi thể nữ.”

Trong thoáng chốc, toàn bộ dư âm của cơn ác mộng tan biến.

Lạc Tư Vi đáp gọn, giọng lạnh và dứt khoát:

“Gửi toàn bộ thông tin cho tôi. Tôi đến ngay.”

Cúp máy, cô liếc nhìn đồng hồ.

Hôm nay là thứ bảy, mới hơn năm rưỡi sáng, sớm hơn giờ cô thường dậy nửa tiếng.

Cô đứng dậy, kéo mạnh rèm cửa.

Ánh nắng sớm xuyên qua khung kính, phủ lên căn phòng nhỏ một lớp sáng vàng nhạt.

Vừa thu dọn vừa mở điện thoại, cô bắt đầu phân công nhiệm vụ.

Các đồng nghiệp trong Đội 3 cũng bị cô gọi dậy.

Ngón tay di chuyển nhanh nhẹn trên màn hình, gửi địa chỉ hiện trường, chia người theo nhóm.

Mọi thao tác đều gọn gàng, chính xác, toát lên phong thái của một đội trưởng dày dạn kinh nghiệm.

Xong việc, cô vội rửa mặt, thay đồ.

Căn hộ cô thuê nhỏ xinh, vừa đủ cho một người.

Trên bàn ăn đặt vài lọ hoa: Hồng phấn, cẩm chướng và một lọ mẫu đơn trắng.

Tối qua hoa còn khép nụ, sáng nay đã nở rộ, trắng muốt như mây.

Cô buộc gọn tóc, cầm bàn chải, ngẩng lên nhìn gương.

Người phụ nữ trong gương cao, dáng mảnh, cổ thon dài, đôi mắt hơi xếch, làn da trắng hơn hẳn so với người thường xuyên làm việc ngoài hiện trường.

Khi không biểu cảm, trông cô lạnh lùng, xa cách.

Nhưng ai quen đều biết, cô chỉ ngoài lạnh trong ấm.

Trong công việc, cô lý trí, kiên định đến đáng sợ.

Còn trong đời thường, lại nhẹ nhàng, dễ gần, chẳng hề kiêu kỳ.

Rửa mặt xong, cô chọn sơ mi trắng và quần bò xanh.

Khi cài cúc áo, ngón tay vô thức dừng lại trên vết sẹo mảnh nơi ngực.

Vết thương đã lành, nhưng lớp da sần sùi ấy vẫn khiến cô thấy xa lạ, như thể đang chạm vào một ký ức không thuộc về mình.

Hình ảnh trong cơn ác mộng lại thoáng hiện lên.

Cơn mơ ấy không phải lần đầu.

Nó lặp đi lặp lại, thay hình đổi dạng.

Khi thì trong căn nhà gỗ, khi thì giữa khu trọ tồi tàn, lúc lại là trên xe hơi hoặc du thuyền...
« Chương TrướcChương Tiếp »