Chương 4.2: Nạn nhân Vu

“Lần cuối cùng chúng tôi gặp con bé là tối trước sinh nhật nó. Tôi nấu cho nó mấy món nó thích ăn, còn làm cả mì trường thọ. Nó nói đã hẹn bạn học đi mừng sinh nhật, tôi liền cho nó về… Tôi hối hận lắm. Vãn Anh ngoan ngoãn như vậy, nếu tôi giữ con bé ở nhà tổ chức sinh nhật, có lẽ đã không xảy ra chuyện này…”

Người mẹ khóc không ngừng, giãi bày nỗi đau mất con:

“Vãn Anh rất nghe lời, là một đứa con hiếu thảo. Nó chưa bao giờ khiến chúng tôi phải lo lắng… Con gái tôi tốt như vậy, chưa từng gây thù chuốc oán với ai, cũng rất nghe lời tôi, chưa từng yêu đương.”

Hàn Triệu Minh tiếp tục xác nhận một số thông tin khác. Trên mạng có tin đồn gia đình Vu Vãn Anh rất giàu có, được xem như phú nhị đại.

Cha của Vu Vãn Anh lắc đầu:

“Những gì trên mạng nói đều là bịa đặt. Gia đình chúng tôi chỉ là tầng lớp trung lưu bình thường. Vì chỉ có một đứa con gái nên chúng tôi nuông chiều, cho con sống đủ đầy, nghĩ như vậy nó sẽ không bị đồng tiền bên ngoài dụ dỗ, không dễ bị người khác lừa gạt.”

“Đúng vậy, trên mạng có người nói bậy, tôi đọc mà tức lắm, định đi cãi lại, ngược lại chính Vãn Anh còn an ủi chúng tôi, bảo đừng chấp nhặt với họ.” Người mẹ vừa khóc vừa nói tiếp: “Chúng tôi thà tiêu ít lại cho bản thân, cũng muốn cho con nhiều tiền sinh hoạt hơn. Vãn Anh rất hiểu chuyện, nó còn đi làm thêm, mỹ phẩm và quần áo đều tự mua.”

“Con bé đối với bạn học rất hào phóng, thường mời họ ăn uống. Lần này nó nói muốn tổ chức sinh nhật với bạn bè, tụ tập cho vui. Tôi còn sợ nó không đủ tiền tiêu, nên chuyển thêm cho nó ba nghìn tệ.” Nói đến đây, người mẹ ôm mặt, cảm xúc gần như sụp đổ: “Tại sao… Tại sao người chết lại là con gái tôi? Rốt cuộc là ai đã gϊếŧ con bé?”

Hàn Triệu Minh trầm giọng đáp:

“Cảnh sát chúng tôi sẽ dốc toàn lực, cố gắng phá án trong thời gian sớm nhất.”

Nước mắt của mẹ Vu không ngừng rơi xuống:

“Con gái là hy vọng của tôi. Giờ nó không còn nữa, anh bảo tôi sống tiếp thế nào đây?”

Người chồng nghe vậy cũng rơi nước mắt, đưa tay ôm chặt vợ vào lòng.

Lạc Tư Vi đứng trong hành lang, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, đồng thời lắng nghe cuộc đối thoại bên trong. Cô chăm chú quan sát biểu cảm của đôi vợ chồng kia, cố gắng phán đoán xem họ có liên quan gì đến vụ án hay không.

Ni Tương cũng đứng bên cạnh. Cô ấy nhìn vào cặp cha mẹ đang đau khổ trong phòng, rồi lại liếc sang Lạc Tư Vi. Ánh đèn trắng từ trần hành lang hắt xuống gương mặt nghiêm nghị của Lạc Tư Vi, khiến đường nét bên nghiêng của cô trông như phủ một lớp sương lạnh.

Ni Tương không nhịn được hỏi:

“Đội trưởng Lạc, họ có khả nghi không ạ?”

Trước đó, Lạc Tư Vi từng dạy cô ấy rằng, ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh nạn nhân: Con cái, cha mẹ, anh chị em, người yêu cũng không được phép lơ là cảnh giác. Phải đặt họ vào diện loại trừ nghi vấn trước, tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng.

Lạc Tư Vi tập trung quan sát, khẽ mở miệng nói:

“Nỗi đau của họ là thật. Hai người này không phải nghi phạm, có thể loại trừ.”

Bi thương có thể nhận ra qua nét mặt và ngôn ngữ cơ thể. Đôi vợ chồng trung niên ấy đang cố gắng kìm nén, nhưng nỗi đau mất con vẫn hiện rõ không cách nào che giấu.

Lạc Tư Vi giữ vững lý trí, nhưng điều đó không có nghĩa là lòng cô không hề dao động. Đó là một cô gái lương thiện, xinh đẹp, vậy mà lại chết khi tuổi đời còn quá trẻ.

Chuyện đã đến nước này, người chết không thể sống lại. Chỉ có sự thật mới là sự an ủi tốt nhất dành cho người ở lại.

Lạc Tư Vi quay người:

“Chúng ta đi gặp người báo án.”

Rời khỏi phòng pháp y, Lạc Tư Vi dẫn Ni Tương lên lầu, tới phòng tiếp dân.

Phòng tiếp dân được lắp kính một chiều. Từ bên ngoài có thể nhìn rõ bên trong, nhưng người ngồi trong không thể thấy được phía ngoài.

Lạc Tư Vi chưa vội bước vào. Cô đứng ngoài cửa cùng Ni Tương, nghiêng đầu hỏi:

“Nhìn mấy người này, em rút ra được điều gì? Có thể dựa vào trang phục, biểu cảm để suy đoán nghề nghiệp, độ tuổi, cũng như mối quan hệ của họ với Vu Vãn Anh.”

Bên trong có ba cô gái trẻ ngồi chờ. Hai người ngồi bên trái, một người ngồi bên phải, chia thành hai phía khá rõ ràng. Cả ba đều cúi đầu nhìn điện thoại trong tay.

Ni Tương quan sát một lúc rồi nói:

“Ba người này đều là người báo án, tối đó vốn định tham gia tiệc sinh nhật. Họ được Vu Vãn Anh mời, chắc hẳn quan hệ khá thân thiết với cô ấy. Hai nhóm ngồi cách nhau vài chỗ, chứng tỏ họ không quá thân với nhau, nhưng vẫn có quen biết. Dựa vào độ tuổi và cách ăn mặc, em đoán họ đều là bạn học của Vu Vãn Anh.”

Lạc Tư Vi gật đầu đồng tình, bổ sung thêm “chứng cứ” cho suy luận ấy:

“Cô gái ngoài cùng bên trái đang cầm một móc chìa khóa có treo thẻ. Đó là thẻ sinh viên của Đại học Đông Lan, dùng để ăn ở căn tin hoặc cho máy giặt. Trên đó ghi số phòng ký túc xá: Phòng 502. Họ là bạn học cùng lớp đại học với Vu Vãn Anh, đồng thời là bạn cùng phòng.”

Được khích lệ, Ni Tương càng thêm tự tin. Trước đây ở trường cảnh sát, cô ấy hiếm khi được rèn luyện kiểu quan sát này, nên đây là một cơ hội học hỏi rất tốt.

Cô ấy tiếp tục phân tích:

“Trong hai bạn cùng phòng này, cô gái gầy hơn có trang điểm, túi xách và điện thoại trông đều khá đắt tiền, điều kiện kinh tế có vẻ tốt. Người còn lại hơi mũm mĩm, ăn mặc giản dị, không có nhiều trang sức. Cô ấy hơi khom lưng, trông thiếu tự tin, dường như không có chính kiến, thường xuyên nhìn sang bạn mình.”