Lạc Tư Vi cố hết sức mở mắt.
Trước mắt cô là một khoảng không mờ đυ.c, sương mù dày đặc đến mức chẳng nhìn thấy gì ngoài màu xám trắng lạnh lẽo.
Không khí buốt giá. Cô chỉ mặc một lớp áo mỏng, toàn thân bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Tay chân đều bị cột, miệng lại bị dán kín bằng băng keo.
Ngay bên cạnh, một người đàn ông mặc đồ đen đứng lặng lẽ. Trên tay anh ta là con dao dài sáng loáng, ánh thép lạnh phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt, chỉ cách ngực cô vài gang tay, như sẵn sàng đâm xuống bất cứ lúc nào.
Cô muốn kêu cứu, nhưng miệng bị bịt kín, chỉ phát ra được vài tiếng rên nghẹn nơi cổ họng. Mồ hôi lạnh túa ra, chảy dọc từ trán xuống cổ. Cảm giác như có hàng ngàn con côn trùng đang bò khắp da thịt khiến cô nổi da gà.
Ánh sáng yếu ớt không đủ soi rõ thứ gì, ngoài kia chỉ là bóng tối sâu thẳm như vực không đáy.
Tim cô đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp.
Lạc Tư Vi buộc mình phải bình tĩnh, cố gắng quan sát và phân tích.
Anh ta đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, dáng người cao, chừng ba mươi tuổi, cơ bắp rắn chắc. Cơ thể anh ta khẽ run lên, không phải vì sợ hãi mà là vì kích động.
Qua lớp khẩu trang, hơi thở anh ta nặng nề, đứt quãng.
Đôi tay đeo găng da hở ngón, các ngón dài, gân guốc, gân xanh nổi rõ như rễ cây trồi dưới da.
Không khí thoang thoảng mùi máu tanh.
Động tác của anh ta thành thạo, dứt khoát, không hề lúng túng hay sợ sệt.
Rõ ràng, đây không phải là lần đầu anh ta gϊếŧ người.
Những nút thắt trên dây trói được buộc chặt, gọn gàng, chỉ có dân chuyên nghiệp mới làm được.
Trong đầu cô lóe lên một kết luận lạnh lùng: Một kẻ biếи ŧɦái bẩm sinh... Một tên sát nhân hàng loạt.
Và cô, rất không may, lại chính là con mồi lần này.
Như để “thưởng” cho sự tỉnh táo ấy, làn sương trước mặt khẽ tan đi, để lộ ra một khoảng trống phía xa.
Khung cảnh xung quanh trông như một góc tối trong rừng sâu.
Nhưng rồi cô phát hiện... Có người.
Hàng chục người đàn ông đứng im trong bóng tối. Cao thấp khác nhau, béo gầy không giống, nhưng tất cả đều đeo mặt nạ thú vật xấu xí: sư tử, hổ, chó sói...
Đám đông lặng im như tượng, hay đúng hơn, như bầy thú đang rình mồi.
Chỉ có ánh mắt họ là sống. Những con ngươi ló ra từ hốc mặt nạ, ánh lên thứ bản năng nguyên thủy, pha trộn giữa khát máu và ham muốn.
Khung cảnh đó vừa phi lý, vừa đáng sợ đến rợn người.
Bất chợt, Lạc Tư Vi nhận ra, đây là mơ. Chính xác hơn, là ác mộng.
Cô muốn thoát ra, muốn tỉnh lại, nhưng cơ thể như bị xiềng chặt bởi một sức mạnh vô hình, còn linh hồn thì bị giam trong chiếc l*иg thép kín mít, không đường trốn thoát.
Người đàn ông mặc đồ đen bắt đầu hành động.