Thành Đông Lan, một thành phố tưởng chừng yên bình, nhưng ẩn sâu bên trong là những cơn sóng ngầm chết chóc. Những vụ án man rợ liên tiếp xảy ra, khiến cả thành phố chìm trong nỗi sợ hãi. Mười mấy năm …
Thành Đông Lan, một thành phố tưởng chừng yên bình, nhưng ẩn sâu bên trong là những cơn sóng ngầm chết chóc.
Những vụ án man rợ liên tiếp xảy ra, khiến cả thành phố chìm trong nỗi sợ hãi.
Mười mấy năm trước, một thầy mệnh lý đã dùng chính sinh mạng của mình làm quân cờ, bày ra một trận pháp ma chướng khiến người nghe thôi cũng phải rợn tóc gáy.
Vài năm sau, một nghệ nhân tượng sáp lại dùng phụ nữ làm khuôn, tạo ra những pho tượng sống động đến rùng mình, mở đầu cho hàng loạt vụ án kinh hoàng, chấn động dư luận.
Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối chưa bao giờ dừng lại.
Hết thế hệ cảnh sát này đến thế hệ khác, họ vẫn không ngừng chiến đấu, dùng chính máu và sinh mạng của mình để kéo kẻ ác ra ánh sáng.
Anh hùng có thể ngã xuống, nhưng xương trắng vẫn nở hoa, và ngọn lửa chính nghĩa sẽ lại bùng lên.
Trong vụ án tượng sáp năm ấy, Lạc Tư Vi - nữ đội trưởng hình sự trẻ tuổi, là người sống sót duy nhất.
Sau biến cố, cô được điều về Sở Cảnh sát Thành phố, tiếp tục hành trình truy tìm công lý.
Trải qua vô số vụ án phức tạp, cô dần nhận ra một sự thật lạnh người:
Tội ác chưa bao giờ biến mất mà nó chỉ thay hình đổi dạng.
Giữa thời đại “hòa bình” tưởng chừng yên ả, ẩn dưới ánh đèn rực rỡ của thành phố lại là những phương thức gϊếŧ người tinh vi đến đáng sợ.
Điện thoại, mạng xã hội... Những công cụ vốn chỉ để kết nối con người, giờ đây cũng có thể trở thành vũ khí gϊếŧ người.
Chỉ cần một chút sơ sẩy, con người có thể rơi vào cạm bẫy, rồi trượt thẳng xuống địa ngục.
Từng lớp màn bí ẩn dần được vén lên.
Lạc Tư Vi cùng người cô yêu - Trì Ly, kề vai sát cánh, cùng nhau bước qua đêm tối.
Khi bóng đen tan biến, ánh sáng lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Ánh sáng của chính nghĩa, không bao giờ tắt.
Mười năm trước, Trì Ly từng giúp đỡ một cô bé tuyệt vọng qua một cuộc điện thoại.
Anh không ngờ rằng, từ khoảnh khắc ấy, định mệnh của hai người đã gắn chặt vào nhau.
Cô bé năm xưa, nhờ nghị lực và niềm tin, đã trở thành một nữ đội trưởng hình sự kiên cường và xuất sắc.
Và rồi, cô lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời anh. Không còn là người yếu đuối cần được cứu rỗi, mà là đồng đội chiến đấu bên anh giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Cuộc đời thật biết trêu người, người mình thích, lại cũng vừa hay thích lại mình.
Nhưng trớ trêu thay, cả hai đều quá kiêu ngạo, chẳng ai chịu mở lời trước.
Cho đến khi Trì Ly bị thương nặng, hấp hối trên giường bệnh, Lạc Tư Vi mới bật khóc, nghẹn ngào nói:
“Trì Ly, nếu anh có thích em một chút thôi, em đã không phải lén thích anh lâu đến thế rồi...”
Khi tỉnh lại, giọng anh yếu ớt, cố gắng nói rõ từng chữ:
“Anh thích em... đã từ rất lâu rồi. Không chỉ một chút đâu.”
Tóm tắt trong một câu: Ánh sáng được truyền nối, ngọn lửa chính nghĩa cháy mãi không tàn.
Thông điệp: Dù trong bóng tối hay giữa ánh sáng, con người vẫn phải không ngừng tìm kiếm sự thật, trừng trị cái ác và bước tiếp về phía trước - nơi công lý vẫn luôn rực sáng.