Chương 47

“Hiểu lầm sao? Quỷ mới tin lời anh!”

Lâm Quân Dao thấy Diệp Thanh Dương vừa ra khỏi cửa, lẩm bẩm tự nói một mình.

Thế nhưng vừa cúi đầu, cô lại nhìn thấy dưới đất có một mảnh giấy bóng đỏ, giống như là giấy kẹo.

Cô vừa định cúi người nhặt lên thì Diệp Thanh Dương đã quay trở lại, nhanh tay nhặt lấy tờ giấy trước: “Đừng chạm vào thứ này của tôi!”

Lâm Quân Dao nhíu chặt mày, lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt nghiêm túc đến thế trên gương mặt của Diệp Thanh Dương.

Diệp Thanh Dương cẩn thận cất mảnh giấy vào túi áo, thở phào nhẹ nhõm:

“May quá, suýt nữa làm mất rồi.”

Lúc giặt quần anh nhớ đã để trong túi, nhưng vừa rồi xuống lầu sờ túi lại không thấy nên mới quay lại tìm.

Lâm Quân Dao thoáng cái chưa kịp nhìn rõ miếng giấy đỏ là gì, nhưng thấy Diệp Thanh Dương nâng niu và trân trọng nó đến thế, trong lòng cô bỗng có cảm giác thất bại nặng nề.

Tên đàn ông thối tha, anh còn dịu dàng với một món đồ hơn là với tôi.

“Chậc chậc chậc, bảo bối gì thế? Đáng giá lắm à? Đến mức không cho người ta đυ.ng vào?” Lâm Quân Dao nói với giọng mỉa mai.

“Là đồ của cô ấy!” Ánh mắt Diệp Thanh Dương thoáng nét dịu dàng: “Đồ của cô ấy, tôi sẽ không cho bất kỳ ai chạm vào!”

Trong lòng Lâm Quân Dao chợt dâng lên một nỗi ghen tuông khó tả, nhưng ngoài mặt vẫn cứng cỏi:

“Hừ! Nói thì hay đấy, tôi mà nhặt được thì đã ném vào trong bồn cầu rồi!”

“Cô dám!”

Diệp Thanh Dương lập tức tức giận quát lớn.

Ngay sau đó, anh thấy mình phản ứng hơi quá, nổi giận với một cô gái thì không hay cho lắm.

“Xin lỗi, hôm nay tâm trạng tôi không tốt, tôi xuống lầu đây.”

Nói rồi Diệp Thanh Dương xoay người đi xuống.

Thấy Diệp Thanh Dương vì một món đồ mà nổi nóng với mình, Lâm Quân Dao tức đến đỏ mặt, uất ức giậm chân trong phòng tắm mắng to:

“Diệp Thanh Dương, đồ khốn kiếp, anh suốt ngày chỉ biết bắt nạt tôi! Đồ khốn...!”

Diệp Thanh Dương vừa xuống đến tầng dưới thì điện thoại vang lên, là Mã Lệ gọi đến.

Anh vừa bắt máy định nói tối nay không luyện xe nữa thì đầu dây bên kia đã vội nói:

“Ông nội tôi đột nhiên bệnh nặng, tình hình rất xấu. Nếu anh có thể giúp ông tôi vượt qua cơn nguy kịch, tôi có thể đồng ý bất cứ yêu cầu gì của anh!”

Diệp Thanh Dương lập tức nuốt lại lời định nói, đáp:

“Cô đang ở đâu, tôi đến ngay!”

Anh nhớ Mã Lệ từng nói, nhà Mã Vận Quốc có hiện tượng ma ám.

Chẳng lẽ, lần này thật sự là bị quỷ quấn lấy mà sinh bệnh?

Dù sao người ta cũng đã giữ lời dạy anh lái xe, anh cũng nên giữ lời giúp họ trừ tà.

Lên xe của Mã Lệ, cô lái như bay, đưa Diệp Thanh Dương đến nhà tổ Mã gia.

Nhà tổ Mã gia nằm dưới chân núi, trong một ngôi làng hẻo lánh, cách thành phố Thanh Châu khoảng hai trăm cây số.

Nghe nói lão gia nhà họ Mã thích sự yên tĩnh, hơn nữa không khí ở đây trong lành, thế nên đã chọn nơi này để an hưởng tuổi già.

Tới cổng nhà tổ, Diệp Thanh Dương nhìn quanh.

Tường gạch xanh kiên cố, cánh cổng gỗ nặng nề cổ kính, cùng chiếc đèn l*иg đỏ treo cao, tất cả mang đậm phong thái của một gia tộc giàu có xưa kia.

Anh theo Mã Lệ bước vào trong.

Lúc này trong đại sảnh đã chật ních người, toàn là con cháu của nhà họ Mã, cả dòng chính lẫn nhánh phụ.

“Mã Lệ, lúc nào rồi còn chạy ra ngoài rong chơi hả?” Ngay khi vừa bước vào, cô đã bị ai đó mắng thẳng vào mặt.

Là Mã Tư Thành.

Trong thế hệ thứ ba của nhà họ Mã, chỉ có Mã Tư Thành và Mã Lệ là những người có năng lực.

Lão gia nhà họ Mã không phân biệt nam nữ, đã sớm tuyên bố rằng sau này sẽ chọn một trong hai người họ để kế thừa quyền lực trong gia tộc.

Vì vậy, vào thời điểm then chốt như thế này, Mã Tư Thành càng phải thể hiện bản thân thật nổi bật.

“Đừng có ăn nói hàm hồ!” Mã Lệ nói: “Tôi đang tìm cách cứu ông nội!”

“Cô tìm cách?” Mã Tư Thành gằn giọng: “Ngoài cái tài đua xe ra, cô còn biết cái gì nữa? Cô nghĩ ra được cách gì hay ho à?”

Mã Lệ đáp: “Tôi đã mời Diệp thiên sư mà tôi quen trong buổi tiệc hôm trước. Đã có người nói rằng ông nội bị ma quỷ quấy nhiễu, tôi tin rằng Diệp tiên sư có thể giúp ông vượt qua cơn nguy kịch.”

Lúc này, Mã Tư Thành mới nhìn thấy người đi sau Mã Lệ chính là Diệp Thanh Dương.

Tức thì, lửa giận trong lòng hắn bùng lên.

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Mã Tư Thành là kẻ tâm địa hiểm độc, lòng dạ hẹp hòi. Trước đây từng bị mất mặt trong biệt thự của Lâm Quân Dao, rồi trong buổi tiệc lại bị Diệp Thanh Dương chiếm hết hào quang, hắn đã sớm hận Diệp Thanh Dương thấu xương.

Giờ thấy Diệp Thanh Dương lại đi cùng Mã Lệ, mối thù càng chồng chất thêm.

“Hừ, còn trẻ mà tưởng biết chút phong thủy là có thể tự xưng thiên sư à?” Mã Tư Thành quát vào mặt Mã Lệ: “Nếu cô để cậu ta chữa bệnh cho ông thì cô đúng là có ý đồ xấu, tôi thấy cô chỉ mong ông chết sớm để chia gia sản thôi!”

“Mã Tư Thành, anh còn là người không?” Mã Lệ phẫn nộ mắng.

Ông đang nguy kịch như vậy mà hắn còn nghĩ cách vu oan giá họa cho cô.

Hắn thật độc ác, trong lòng không có ông nội, không có tình thân, chỉ có của cải.

Với tính cách nóng nảy của mình, Mã Lệ thật sự muốn tát cho Mã Tư Thành hai cái.

Nhưng bây giờ không phải lúc, cứu ông nội mới là quan trọng.

Mã Lệ quay sang nói với Diệp Thanh Dương: “Diệp thiên sư, xin hãy nhanh chóng xem bệnh cho ông tôi!”

“Được!” Diệp Thanh Dương gật đầu, đi về phía phòng của ông Mã.

“Đứng lại!” Mã Tư Thành chắn trước mặt anh: “Ai cho cậu vào phòng ông tôi? Ra ngoài cho tôi!”

Diệp Thanh Dương mắt sáng như đuốc nhìn thẳng vào Mã Tư Thành:

“Anh tưởng tôi muốn tới đây à? Nếu không phải nể mặt Mã Lệ, tám người khiêng kiệu mời tôi, tôi cũng không tới!”

“Ha ha ha!” Mã Tư Thành cười lớn như nghe chuyện cười vĩ đại, chế giễu:

“Diệp Thanh Dương, cậu diễn trò lầm chỗ rồi! Người nhà họ Mã không dễ lừa như cậu tưởng đâu!”

“Ơ? Anh quen cậu ta à?” Có người hỏi Mã Tư Thành.

“Quen chứ! Cậu ta chỉ biết chút phong thủy vặt vãnh thôi, gọi là thiên sư gì chứ, xàm xí!” Mã Tư Thành khinh bỉ nói.

Người nhà họ Mã thấy Mã Tư Thành quen biết Diệp Thanh Dương, tất nhiên thiên về tin hắn hơn, bắt đầu chỉ trích Diệp Thanh Dương:

“Chà, người này còn trẻ quá, chưa chắc đã đáng tin đâu!”

“Mã Lệ à, ông nội cô đang nguy kịch, cô đừng có đùa kiểu này chứ!”

“Chẳng lẽ cậu ta muốn lừa tiền? Hay là cho ít tiền rồi để cậu ta đi đi!”

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Mã Lệ thật sự không biết nói sao cho phải.

Cô đã từng tận mắt thấy năng lực của Diệp Thanh Dương, tin chắc anh là cao nhân. Nhưng những người khác thì chưa từng chứng kiến, nên chỉ nhìn vào tuổi tác và cách ăn mặc mà nghi ngờ anh.

Mã Lệ đang định tìm lời giải thích thì đột nhiên nghe thấy có người hô lớn:

“Trương thiên sư đến rồi!”

“Trương thiên sư?” Mã Tư Thành mừng rỡ, vội vàng chạy ra đón.

Chẳng bao lâu, một người đàn ông trung niên chừng bốn, năm mươi tuổi, để râu hoa râm bước vào.

Người đàn ông mặc đạo bào, thần sắc ngạo nghễ.

Ông ta ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, dáng đi như rồng như hổ, nhanh chóng tiến vào chính sảnh.