Ba người nhanh chóng lao vào trận chiến
Ánh sáng lạnh lẽo từ con dao găm lóe lên, đặc biệt chói mắt trong đại sảnh tối tăm.
Tham Lang và Phá Quân đều có khả năng cận chiến rất mạnh, ban đầu khí thế rất dữ dội, khiến Diệp Thanh Dương phải liên tục lùi lại.
Nhưng càng về sau, hai người họ lại càng kinh ngạc.
Mỗi lần tưởng như sắp đâm trúng Diệp Thanh Dương thì vào phút cuối, anh lại tránh được một cách nhẹ nhàng.
Chỉ trong vài phút, hai người hoàn toàn không thể làm Diệp Thanh Dương bị thương chút nào.
Điều này chưa từng xảy ra trong những lần ám sát trước đây của họ.
Thực ra, theo Diệp Thanh Dương thì năng lực của hai người này vẫn còn kém xa.
Anh đã tu luyện nhiều năm nơi núi sâu, có những đêm còn qua đêm trong rừng, lũ mãnh thú nơi đó hung hãn hơn hai sát thủ này gấp bội.
Diệp Thanh Dương đối phó với mãnh thú còn dễ dàng, huống chi là hai kẻ này.
Chỉ là anh vẫn luôn né tránh, vì phải cùng lúc thực hiện một việc khác.
Mỗi lần tránh được đòn tấn công, anh lại khéo léo dùng hai ngón tay trỏ và giữa chạm nhẹ lên người đối phương vẽ một đường.
Tuy không gây tổn thương thực thể, nhưng hành động này lại mang mục đích riêng.
Lúc này Diệp Thanh Dương bắt đầu phản công, Tham Lang và Phá Quân lập tức cảm thấy áp lực, liên tục thua sút và lùi lại.
Diệp Thanh Dương nhanh như chớp, đoạt lấy dao găm của đối phương rồi rạch một đường lớn lên người họ, máu chảy đầm đìa.
Tham Lang và Phá Quân nhận ra mình đã đánh giá thấp Diệp Thanh Dương, tiếp tục đánh sẽ chỉ là con đường chết.
Xem ra, chỉ còn cách dùng mưu hoặc ám toán.
Hai người liếc nhìn nhau, trao tín hiệu, rồi bất ngờ lăn ra sau và bỏ chạy ra ngoài.
Diệp Thanh Dương khẽ cười, không đuổi theo mà lấy ra một tờ giấy vàng, nhanh chóng vẽ một đạo bùa.
Miệng lẩm nhẩm chú ngữ, sau đó đốt bùa.
Tiếp theo, anh tìm một cây bút và tờ giấy A4, ngồi vào bàn, từ từ nhắm mắt lại.
Vừa rồi anh đã vẽ dấu dẫn trên người Tham Lang và Phá Quân, giờ kích hoạt bùa là có thể truy ra tung tích của họ.
Diệp Thanh Dương cố ý tha cho họ để lần theo và tìm ra kẻ đứng sau.
Anh ngồi bất động hơn một tiếng đồng hồ, tay cầm bút, dáng vẻ cứng ngắc. Cuối cùng, bút hạ xuống, viết ra một dòng chữ:
“Số 1451, Đại lộ Thanh Nguyên, tầng 8!”
“Chính là nơi này!”
Khi mọi việc xong xuôi, Diệp Thanh Dương vào phòng ngủ, gỡ lá bùa dán ở đầu giường, trên lá bùa có một lỗ thủng do trúng đạn.
Đây là một lá bùa khôi lỗi, Diệp Thanh Dương dùng để thu hút kẻ địch.
Nói cách khác, viên đạn Tham Lang bắn trúng khi nãy không phải nhắm vào bản thể của anh.
Diệp Thanh Dương chỉnh lại chăn gối, định nằm nghỉ ngơi.
Nhưng nghe tiếng nhạc trên lầu vẫn còn phát, anh quyết định lên nhắc Lâm Quân Dao tắt nhạc.
Lên đến lầu bốn, phát hiện nơi này đã có thêm một cánh cửa nữa, có lẽ sau sự việc lần trước, Lâm Quân Dao đã tăng cường an toàn.
Nhưng hiện tại cửa không khóa, Diệp Thanh Dương bước đến.
Vào phòng của Lâm Quân Dao, nhạc vẫn mở rất to, nhưng cô đang gục trên bàn, say mèm.
“Cô gái xinh đẹp thế này mà lại là con sâu rượu!” Diệp Thanh Dương bước đến vỗ nhẹ lên người cô: “Này, tắt nhạc đi, ngủ thôi!”
Gọi vài lần mới lay được Lâm Quân Dao tỉnh dậy, nhưng cô say đến mức thần trí mơ hồ.
Cô ôm chặt lấy tay Diệp Thanh Dương mà khóc: “Tôi thấy áp lực quá… Tôi nhớ anh ấy, tôi rất nhớ anh ấy...”
Diệp Thanh Dương khẽ nhíu mày, biết trong lòng Lâm Quân Dao vẫn nhớ nhung một người đàn ông. Có lẽ cô uống rượu cũng là để giải nỗi tương tư chăng?
Nhưng càng muốn giải tỏa thì lại càng mong nhớ!
Đúng lúc này, Lâm Quân Dao đột nhiên nghiêng người tới trước, nôn một tràng, làm vấy bẩn khắp người.
“Trời ơi!”
Diệp Thanh Dương nhìn cảnh trước mắt mà bất lực: “Không uống được thì đừng uống nhiều thế chứ!”
Anh tiến lên đỡ Lâm Quân Dao dậy, không thể để cô nằm đó trong tình trạng như vậy được.
Nhưng Lâm Quân Dao lại không kìm được, lại nôn thêm một lần nữa, lần này nôn thẳng lên quần của Diệp Thanh Dương.
Diệp Thanh Dương bất lực gãi đầu:
"Thôi được rồi, dù sao cũng phải giặt, giặt luôn một thể vậy."
Anh cõng Lâm Quân Dao vào phòng tắm, sau đó thả cô vào bồn tắm.
Anh chỉnh nhiệt độ nước, dùng vòi sen xịt thẳng lên người Lâm Quân Dao.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngủ lụa trắng, vừa ướt nước đã dính sát người, gần như trong suốt.
Cảnh tượng ấy không khỏi khiến máu người ta như sôi sục lên.
Làn da trắng ngần, thân hình gợi cảm của Lâm Quân Dao hiện rõ không sót chút nào.
Diệp Thanh Dương khô cả miệng, cảm thấy khát khô nơi cổ họng.
Nhưng anh biết rõ lúc này không thể lợi dụng người ta lúc yếu đuối, càng không thể có ý nghĩ xấu xa.
Thu ánh mắt lại, Diệp Thanh Dương cảm thấy cô cũng đã được tắm sạch sơ qua, giờ đến lượt giặt cái quần của mình.
Anh bỏ quần vào bồn rửa, xối qua nước rồi treo lên giá trong phòng tắm.
Mọi việc xong xuôi, cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Nhưng khi nhìn sang Lâm Quân Dao, anh lại thấy để cô nằm trong bồn tắm thế này thì không ổn, vẫn nên bế cô ra đặt lên giường thì hơn.
Nhưng cả người cô ướt sủng, chắc chắn sẽ bị cảm mất.
Hay là sấy khô trước vậy!
Diệp Thanh Dương bế Lâm Quân Dao ra ngoài, đặt cô lên ghế, rồi cầm máy sấy tóc lên bắt đầu sấy người cho cô.
Anh sấy rất cẩn thận, từ tóc đến váy áo, quá trình ấy khiến Diệp Thanh Dương cảm thấy thật sự vô cùng dằn vặt.
"Làm một người đàn ông đứng đắn thật không dễ, nhất là trong hoàn cảnh đầy cám dỗ thế này!"
Đúng lúc ấy, Lâm Quân Dao bất ngờ tỉnh lại.
Sau khi nôn xong, cô từ từ hồi tỉnh, đến khi tỉnh táo hoàn toàn, cô thấy mình đang ngồi trên ghế, còn Diệp Thanh Dương thì đang cầm máy sấy tóc thổi lên người cô.
“Á!!! đồ dê xồm! Đồ khốn! Anh làm cái gì vậy hả?”
Lâm Quân Dao vùng dậy, vừa hét vừa mắng Diệp Thanh Dương không tiếc lời.
Diệp Thanh Dương sững người, không ngờ cô lại tỉnh nhanh đến thế.
“Sao lại nổi nóng vậy? Tôi đang giúp cô mà!” Diệp Thanh Dương nói.
“Có ai giúp người như anh không hả?” Lâm Quân Dao dùng tay che trước ngực, giận dữ hét lên.
Mà đúng lúc đó, quần của Diệp Thanh Dương lại đang phơi, khiến Lâm Quân Dao càng hiểu lầm nghiêm trọng hơn.
“Diệp Thanh Dương, vừa rồi tôi mới hạ thấp cảnh giác với anh, vậy mà anh lập tức lộ đuôi cáo. Nếu tôi không tỉnh lại kịp thời, chắc chắn đã bị anh làm nhục rồi!”
Diệp Thanh Dương nhún vai:
“Nếu tôi muốn làm nhục cô thì còn chờ cô tỉnh lại làm gì? Là cô say quá nôn đầy người, bây giờ lại quay ngược mắng tôi, thật quá đáng mà!”
“Tôi nôn sao?” Lâm Quân Dao ngẫm nghĩ, không có chút ấn tượng nào.
Nhưng khi nhớ lại hành động đáng nghi của Diệp Thanh Dương vừa rồi, trong lòng cô lại thấy ghê tởm.
“Diệp Thanh Dương, tôi không cần anh giúp gì hết, sau này anh phải giữ khoảng cách với tôi. Giờ thì xuống dưới ngay cho tôi!” Lâm Quân Dao chỉ thẳng xuống lầu.
“Tôi xuống cũng được, nhưng có chuyện này tôi cần cô giúp tôi một chút.” Diệp Thanh Dương nói.
“Chuyện gì?” Lâm Quân Dao lạnh lùng hỏi.
“Đại lộ Thanh Nguyên số 1451, tầng 8. Giúp tôi tra xem đó là chỗ nào.”
Nói xong, Diệp Thanh Dương đưa tay lấy chiếc quần còn ướt từ trên giá xuống, rồi nói thêm:
“Còn nữa, chuyện hôm nay... đúng là cô đã hiểu lầm tôi rồi.”
Nói rồi, anh xoay người đi xuống lầu.