Trong phòng là tủ gỗ hoa lê và màn che hoa, các vật dụng trang trí vốn rất tinh xảo, nhưng giờ đây lại phủ một lớp bụi dày, nhìn vào là biết đã lâu không có người ở.
Tần Lăng thở dài, bảo Trúc Lan và Trúc Tâm đi quét dọn.
Nhưng khi nàng quay người lại, suýt nữa đã ngã ngồi trên đất.
Trúc Lan thấy nàng loạng choạng, vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng, hỏi: “Mỹ nhân, người sao vậy?”
Một mùi tanh nồng đột ngột xộc vào mũi.
Trên màn trướng… tại sao lại có máu?
Tần Lăng tức giận hỏi: “Chuyện này là sao?”
Trúc Lan ấp úng đáp: “Nô tỳ, nô tỳ không dám nói... Nô tỳ sẽ kéo màn xuống.”
Tần Lăng lạnh lùng: “Ngươi nói rõ đi, Thục Ngọc uyển này rốt cuộc là sao?”
Trúc Lan đành phải lí nhí: “Thục Ngọc uyển là nơi ở của Cảnh tần thời tiên đế. Sau đó... Cảnh tần bị Thái hậu cấm túc một năm vì mị hoặc Thánh thượng. Không ngờ còn chưa tới một năm, Cảnh tần đã tự cắt cổ trong cung này.”
Sắc mặt Tần Lăng lập tức thay đổi.
Mị hoặc Thánh thượng…
Đây là hắn đang cảnh cáo nàng?
Tần Lăng mở danh mục phân lệ mà Vương công công vừa đưa, đọc từ đầu...
Chính lục phẩm Mỹ nhân:
Bổng lộc mỗi năm hai trăm lượng; đồ dùng gia dụng làm bằng đồng; đồ sứ men xanh; riêng dù, quạt, băng đều bị cắt giảm phân nửa...
Ánh mắt nàng dừng lại ở phần chi phí đèn nến cuối cùng.
Một cây nến trắng. (1)
Một cây nến vàng. (2)
Một cây nến mỡ dê. (3)
Tổng cộng ba cây.
Nhớ năm xưa, Khôn Ninh cung mỗi ngày chỉ riêng nến trắng đã phải dùng đến ba mươi cây, huống chi nến vàng, nến mỡ dê.
Tần Lăng máu nóng sôi trào. Nàng không nhịn được chống hông, ngửa đầu nghiến răng nghiến lợi "A" một tiếng.
Cảnh Nhân cung vắng vẻ, trong thiên điện chỉ có mình nàng.
Ban đêm nếu chỉ có ba ngọn nến này, e rằng còn chẳng kiên trì nổi đến khi trời sáng.
Tần Lăng ngồi lên giường, nhắm mắt dựa vào tường. Tờ phân lệ rơi trên mặt đất.
Sau khi quét dọn xong, đã đến giờ Dậu.
Mặt trời dần lặn về tây, Trúc Lan và Trúc Tâm cầm ba ngọn nến trong tay, phân vân nên đốt cây nào trước.
Trúc Lan thở dài: “Trúc Tâm tỷ tỷ, ngươi nói có phải Mỹ nhân thất sủng rồi không?”
Trúc Tâm đáp khẽ: “Còn chưa được sủng ái, lấy đâu ra thất sủng?”
Trúc Lan gật đầu: “Cũng đúng... Ngươi nghĩ hôm nay bệ hạ sẽ chọn ai để thị tẩm?”
Trúc Tâm đáp: “Dù là ai thì cũng không phải chủ tử của chúng ta. Bên ngoài Cảnh Nhân cung chẳng có lấy một bóng người. Đừng quên lời Thịnh công công đã dặn, ban đêm cũng phải canh chừng cẩn thận.”
---
(1): Nến trắng (hay sáp trắng): làm từ sáp ong hoặc các hợp chất khác, có màu trắng.
(2): Nến vàng (hay sáp vàng): làm từ sáp ong, dầu thực vật hoặc các hợp chất khác, có màu vàng.
(3): Nến mỡ dê (hay sáp mỡ dê): chiết xuất từ mỡ dê/ cừu.