Chương 45: Điện tuyển

Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhịp tim nàng dần dần ổn định.

Trên mái ngói lưu ly vang lên tiếng côn trùng râm ran.

Hắn không hỏi lại, cũng không đáp lại.

Chỉ nhẹ nhàng cầm tay nàng.

Năm ấy nàng ngây thơ biết bao, đâu hay bàn tay đế vương tuy ấm áp, nhưng trái tim lại lạnh lẽo tựa sương giá.

Lời thăm dò rõ ràng như vậy, sao hắn có thể không hiểu?

Đơn giản là hắn không muốn đáp lại mà thôi.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt nàng trở nên trầm lặng, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt như có như không.

Chốn hậu cung này, ai giao ra trái tim, thì chính là kẻ điên.

Tiếng La Oanh Thể vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

La Oanh Thể hỏi nhỏ: “Tần tỷ tỷ đã từng gặp bệ hạ chưa?”

Tần Lăng lắc đầu: “Chưa từng.”

La Oanh Thể lại hỏi: “Vậy ngươi có hồi hộp không?”

Tần Lăng cắn môi, gật đầu: “Cũng có chút.”

Trong điện, Thịnh công công - thái giám bên cạnh Hoàng đế - căn dặn tiểu thái giám: “Bệ hạ đã đến, chuẩn bị gọi người vào điện.”

Tiểu thái giám lật danh sách, nhìn vào nhóm "Giáp" hỏi: “Bắt đầu từ đây ạ?”

Thịnh công công giơ tay gõ đầu tiểu thái giám một cái: “Ngươi tưởng đang xem kịch à, còn đòi xem từ đầu tới cuối! Hôm qua không phải đã dặn rồi sao? Bắt đầu từ cuối đi ngược lên.” Chứ đã nhìn những người tốt nhất, ai còn hứng xem những người phía sau nữa?

Tiểu thái giám lập tức cúi đầu: “Vâng, công công.”

Hoàng đế trăm công nghìn việc, không thể lần lượt xem xét hết ba trăm tú nữ. Vì vậy Thịnh công công đã đề xuất chia họ thành bốn nhóm theo kết quả hai vòng đầu: Giáp, Ất, Bính, Đinh. Trong đó, nhóm Đinh có tới 180 tú nữ, chia thành những tổ hai mươi người, lần lượt bước vào điện.

Không cần chào hỏi hay hành lễ, chỉ đứng giữa điện nửa khắc là được.

Nếu Hoàng đế không muốn hỏi riêng gì, tất cả đều đồng loạt bị loại thẻ.

Sau một canh giờ, các tú nữ càng lúc càng bất an.

180 vị mỹ nhân nhóm Đinh phần lớn đều là nữ tử dân gian, Hoàng đế không vừa mắt ai thì cũng thôi. Nhưng đến nhóm Bính rồi mà sao vẫn chưa nghe được bất kỳ tiếng lưu thẻ nào?

Giáng Tuyết hiên mới nãy còn đông đúc, thoáng chốc đã chỉ còn lại ba mươi người.

Trong điện, Tiêu Duật ngồi trên ngai vàng bằng tử đàn khảm họa tiết rồng mây, cúi đầu nhấp trà. Cao công công tiến lại gần, khẽ nói: “Hoàng thượng, tiếp theo là con gái của Hà Thượng thư.”

Nam nhân “ừ” một tiếng.

Sau khi tiểu thái giám bên ngoài gọi tên, Hà Ngọc Như vòng qua bình phong khảm ngọc họa tiết hoa cỏ, đứng ngay ngắn giữa điện.