Chương 40: Phòng bốn người

Sắc mặt Tần Lăng vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ - họ Kiều?

Tô gia vốn không giao hảo với mấy nhà họ Kiều ở kinh thành. Trước kia trong các buổi yến tiệc cung đình, nàng cũng không mời riêng nữ nhân họ Kiều nào đến trò chuyện, nên ấn tượng rất mờ nhạt.

Huống hồ, Kiều gia không có công trạng, lại không có tước vị, cũng không thuộc bốn đại thế gia. Vị Kiều cô nương này, thân phận hẳn là xếp dưới nữ nhi La gia.

Lúc này, cô nương mặc váy màu cát cánh đang ngồi cạnh chiếc bàn khảm trai đen bỗng nghiêng đầu hỏi:

“Ngươi là con gái Tần Thái sử?”

Tần Lăng gật đầu: “Phải.”

Cô nương ấy chăm chú nhìn Tần Lăng một hồi, rồi chậm rãi nói: “Ta là nữ nhi Mục gia, Mục Uyển Khởi.”

Tiết, Hà, Sở, Mục.

Quý nữ thế gia hàng đầu.

Tần Lăng đáp: “Chào Mục cô nương.”

Mục Uyển Khởi gật đầu, không nói gì thêm.

La Oanh Thể lại tiếp:

“Nương ta thường ngày rất thích tổ chức yến hội. Nào là tiệc ngắm hoa, đá cầu, mỗi tháng lại bày ra một kiểu mới. Tần tỷ tỷ xinh đẹp như thế, sao trước kia ta chưa từng gặp?”

Vị Kiều tỷ tỷ bên cạnh chen vào: “Chẳng lẽ… Tần cô nương không phải người kinh thành?”

Tần Lăng vẫn nhu hòa đáp: “Đúng vậy. Tần gia mới dời vào kinh nửa năm trước.”

La Oanh Thể “à” một tiếng: “Thì ra là vậy.”

La Oanh Thể chống cằm thở dài: “Ai, ta chưa từng rời khỏi kinh thành. Tần tỷ tỷ, trước khi vào kinh ngươi ở đâu vậy? Lạc Dương, hay Tô Châu?”

Nụ cười trên môi Tần Lăng không đổi: “Tổ trạch ở Thiên An. Ngoài Thiên An, ta cũng chưa từng đến nơi nào khác.”

Nàng có thể đi đâu được?

Mười bảy tuổi ở Tấn Vương phủ, mười chín tuổi vào Khôn Ninh cung.

Ngay cả Thiên An, nàng cũng chưa từng đi qua.

Kiều cô nương che miệng cười, “La muội muội, giờ ngươi cảm thán cũng vô ích thôi. Chờ chính thức nhập cung, sau này ngươi càng không thể đi đâu.”

“Kiều tỷ tỷ nói gì vậy, lại cố ý trêu ta phải không.” La Oanh Thể đỏ mặt, hai gò má phớt hồng - nét e lệ đặc trưng của thiếu nữ.

Kiều cô nương nói tiếp:

“Sao dám trêu chọc ngươi? La muội muội là hòn ngọc quý của phủ Anh Quốc công, lại xinh đẹp khuynh thành. Bệ hạ nhất định sẽ giữ thẻ bài của ngươi.”

“Ngay cả bệ hạ mà ngươi cũng dám đem ra đùa à.” La Oanh Thể vội đưa tay bịt miệng Kiểu cô nương.

Một lát sau, Kiều cô nương hạ giọng hỏi:

“Bệ hạ đăng cơ đã hơn ba năm, vì sao đến giờ mới tuyển tú?”

La Oanh Thể thì thầm: “Ta nghe nói là tiên Hoàng hậu…”