Chương 38: Vào cung

“Ừm…” Trâu công công cười nói: “Những gì ta dạy ngươi hôm qua, còn nhớ rõ không?”

Tiểu thái giám trẻ tuổi trả lời: “Đều nhớ kỹ ạ. Lát nữa quan sát tú nữ, ai quá cao, quá thấp, quá béo, quá gầy, hoặc nói chuyện phát âm không rõ ràng, đều phải loại ra ngoài.”

Trâu công công hỏi tiếp: “Loại ra bao nhiêu người?”

Tiểu thái giám đáp: “Ba ngàn người.”

Trâu công công nâng cằm, gật đầu hài lòng: “Vậy đi thôi.”

Lập tức, cả ngàn thái giám từ các lối đổ về Ngự Hoa Viên.

Mỗi tú nữ đều phải trải qua đánh giá kỹ lưỡng từ bọn họ.

Buổi trưa, mặt trời lên cao.

Tần Lăng nhìn hàng người trước mặt dần thưa bớt.

Những tú nữ bị loại nhiều hơn số được giữ lại. Có người vốn không muốn vào cung, thì lộ rõ vẻ vui mừng nhẹ nhõm; cũng có người lòng tự trọng cao, không nhịn được bật khóc ngay tại chỗ.

Chợt, một tiểu thái giám trẻ tuổi tiến đến trước mặt Tần Lăng, đi quanh nàng một vòng.

Tần Lăng mặc bộ váy dài màu san hô do Tứ Nguyệt tự tay may, tóc búi cao, cài đôi trâm vàng hình mây khảm hồng bảo thạch.

Trang phục như vậy vừa tôn lên vẻ tươi trẻ xuân thì, vừa khéo léo để lộ vòng eo thon nhỏ và chiếc cổ trắng ngần như ẩn như hiện.

Nhìn tưởng đơn giản, nhưng lại ẩn chứa dụng tâm tỉ mỉ.

Tiểu thái giám cúi đầu xem danh sách trong tay, hỏi: “Cô nương là…”

Tần Lăng bình thản đáp: “Con gái Tần Thái sử, Tần Lăng, mười sáu tuổi.”

Thấy nàng mặt mày như tranh, giọng nói thanh nhã, dáng vóc xinh đẹp, tiểu thái giám liền cúi đầu, đánh dấu một chữ “Giáp” trên danh sách.

Vậy là vượt qua vòng sơ khảo.

Kết thúc sơ khảo, vòng hai sẽ diễn ra sau một ngày.

Nội dung thi của vòng hai càng khắt khe hơn nhiều so với vòng sơ khảo.

Nói một cách đơn giản, vòng một chủ yếu đánh giá diện mạo: tai, mắt, mũi, miệng, tóc, da, cổ, vai, lưng và giọng nói.

Vòng hai lại xét lại đến những chi tiết nhỏ nhất: kích thước cổ tay, độ cong bắp chân, nhan sắc,...

Chỉ cần một khuyết điểm nhỏ là sẽ bị loại ngay lập tức.

Trải qua sàng lọc nghiêm ngặt như vậy, từ hơn năm nghìn người chỉ còn lại chưa đầy chín trăm.

Ngày thứ ba.

Trời chưa sáng hẳn, các cung nhân cầm đèn l*иg tứ giác dẫn tú nữ xuống từng bậc đá dẫn vào mật thất.

Mỗi gian mật thất đều có hai lão cung nữ chờ sẵn.

Tần Lăng đứng ngoài mật thất, không nhịn được thở dài một hơi. Nàng biết rất rõ tiếp theo những lão cung nữ này sẽ làm gì.

Trong mắt Tần Lăng, hậu cung và triều đình đều là những nơi “nước quá trong ắt không có cá”.