Đêm cuối trước khi vào cung.
Tần Lăng cùng Tứ Nguyệt ngồi uống trà trong đình Lan Húc.
Đình viện sâu hút, gió thu se lạnh. Tần Lăng kéo áo choàng sát người, cất tiếng:
“Sau ngày mai, Tứ cô nương định đi đâu?”
“Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra.” Tứ Nguyệt đặt chén trà xuống, mỉm cười nhàn nhạt, “Có lẽ sẽ đến Giang Nam một chuyến.”
Nghe vậy, Tần Lăng cúi đầu, lấy ra mấy tấm ngân phiếu từ trong tay áo, đặt vào tay Tứ Nguyệt.
Tứ Nguyệt thấy mệnh giá, vội vàng xua tay từ chối: “Tần cô nương đã cho ta quá nhiều, số bạc này ta thực sự hổ thẹn khi nhận, không thể lấy thêm nữa.”
“Tứ cô nương đối với ta, vừa là thầy, vừa là bạn. Sao lại nói hổ thẹn không thể nhận. Ngày mai chia tay, kiếp này có lẽ khó gặp lại. Nếu ngươi xem ta là tri kỷ, thì cứ nhận lấy.”
Tần Lăng cười tươi sáng, lại bổ sung:
“Bạc tuy là vật phàm tục, nhưng lại thiết thực nhất, đúng không.”
Tứ Nguyệt chợt thấy sống mũi cay cay.
Nàng ấy năm nay hai mươi tuổi, đời này đã bị bán bốn lần, nhưng số nam nhân vây quanh nàng ấy lại không chỉ có bốn người.
Số bạc người ta ném ra vì nàng ấy nhiều vô số, nhưng thứ nàng ấy thực sự giữ được, chỉ có vài cây trâm bạc.
Nàng ấy luôn có những buổi diễn hát mãi không xong, những khoản nợ trả mãi không hết, và những vị khách tiếp mãi không ngừng.
Chưa từng nghĩ, đời này nàng ấy lại có thể kết một hồi tri kỷ với vị quý nữ như Tần Lăng.
Một lúc lâu sau, Tứ Nguyệt chậm rãi nói:
“Sau khi rời khỏi kinh thành, mọi chuyện trong Tần phủ, Tứ Nguyệt cả đời này sẽ không hé nửa lời.”
“Đa tạ.” Tần Lăng nói.
---
Năm Diên Hi thứ tư, ngày mười sáu tháng chín.
Trời vừa hửng sáng, từng đoàn xe la chở các tú nữ dự tuyển nối đuôi nhau dừng trước Thần Vũ môn - cổng bắc của Tử Cấm Thành.
Tần Lăng tuy đã sớm biết năm nay có hơn năm nghìn tú nữ dự tuyển, nhưng khi thực sự đứng trước biển người y phục lộng lẫy, trang điểm xinh đẹp, nàng vẫn không khỏi nín thở.
Mập ốm cao thấp, mỗi người mỗi vẻ, khung cảnh ấy chẳng khác gì một vườn xuân rực rỡ.
Các tú nữ lần lượt xuống xe, đi qua Thần Vũ môn, tiến vào Ngự Hoa Viên.
Mười hai vị giám quan đã túc trực từ sớm, giữ gìn trật tự.
Một canh giờ sau, chợt nghe tiếng đề đốc Tư Lễ Giám - thái giám Trâu Dương cất giọng the thé:
“Người đã đến đủ chưa? Cửa cung khóa chưa?”
Một tiểu thái giám trẻ tuổi vội khom người đáp: “Bẩm công công, người đã đến đủ, cửa cung cũng đã khóa.”