Chương 35: So diễn xuất (3)

Đúng lúc này, Tần Lăng đứng dậy. Nàng đưa tay lau khóe mắt, sống mũi đỏ ửng, lệ rơi lặng lẽ.

Nàng cúi đầu nhìn Tần Dung, giọng chậm rãi vang lên:

“Ngươi không thể không có nương, vậy ta thì sao? Ta có thể không có nương ư?”

Tần Dung ngẩng đầu nhìn Tần Lăng, òa khóc nức nở: “Đại tỷ tỷ, là nương sai, Dung Nhi cũng sai. Đại tỷ tỷ, ngươi đánh ta đi!”

“Đánh ngươi?” Tần Lăng quay sang nhìn Tần Vọng, “Cha, nếu không vì ả, nương ta đã không chết. Nếu nương ta còn sống, ca ca cũng sẽ không phát ra lời thề ấy.”

Nước mắt Tần Lăng tuôn trào, từng giọt lã chã rơi xuống:

“Hai ngày trước yết bảng thi Hương, khắp vườn đều thơm hương quế. Cha có biết, ca ca đã đứng đó nhìn bao lâu không?”

“Ta có ra sao, cũng không quan trọng. Dù sao thì trưởng nữ Tần gia xưa nay vẫn luôn là kẻ ngỗ nghịch trưởng bối, học thức nông cạn, tùy hứng kiêu căng.”

Mỗi một câu, đều là lời Tần Vọng từng chỉ mặt quát mắng Tần Lăng.

“Nhưng huynh trưởng của ta thì khác. Từ nhỏ huynh ấy đã thông minh hơn người. Vậy mà cả đời lại không thể bước chân vào quan trường. Ta đánh nàng, thì có thể cứu vãn được gì sao?"

Bọn họ biết đâm vào tim Tần Vọng, chẳng lẽ nàng lại không?

Cả đời Tần Tuy Chi không thể tham gia khoa cử, đó là nỗi đau lớn nhất trong lòng Tần Vọng.

Tần Lăng nhìn ánh mắt tan vỡ của Tần Vọng, chậm rãi hỏi:

“Cha có còn nhớ, mỗi khi nương phát bệnh thường nói câu gì không?”

Đồng tử Tần Vọng co rút lại, run rẩy thốt: “A Lăng…”

Tần Lăng giáng cho ông ta một đòn cuối cùng, “Nương hỏi ngươi, vì sao ngươi không chịu tin bà ấy.”

Tần Vọng chấn động. Ông ta như thấy lại hình bóng Ôn Song Hoa năm xưa - sắc mặt tái nhợt, mái tóc rối bời, môi run rẩy lặp đi lặp lại một câu, “Vì sao lang quân không tin ta? Ta cũng là thê tử của ngươi mà, vì sao?"

Tần Lăng biết rất rõ. Với tính cách của Tần Vọng, những lời này đủ khiến ông ta day dứt cả đời.

Khương Lam Nguyệt hoàn toàn kinh sợ. Toàn thân ả run lẩy bẩy, nhào đến gọi Tần Vọng: “Lão gia… không phải vậy mà, không phải vậy…”

Không biết qua bao lâu, Tần Vọng nhắm mắt, khàn giọng nói:

“Người đâu… đưa nhị cô nương về phòng, lập tức đưa Khương thị ra khỏi phủ.”

---

Đêm trăng lên cao, gió thu se lạnh.

Đèn vừa thắp, Tần Tuy Chi đã đích thân khiêng một chiếc rương gỗ tử đàn vào sân viện của Tần Lăng.

Tần Lăng ngạc nhiên hỏi: “Đây là gì vậy?”

Tần Tuy Chi đưa cho nàng một chùm chìa khóa, cười nói: “A Lăng, mở ra xem đi.”

Tần Lăng nhận lấy.