Chương 33: So diễn xuất (1)

Khương Lam Nguyệt cứng đờ, ngực như bị đá đè. Nhưng ả vẫn cố cãi:

“Đây là phấn mặt thϊếp thân mới mua.”

Tần Vọng ngửa đầu "Ha" một tiếng. Không rõ là khóc hay cười.

Phấn mặt. Được. Được lắm.

Hôm nay ông ta cưỡi ngựa ra khỏi thành, vẫn luôn tự nhủ tất cả chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm mà thôi. Nhưng rồi trong chớp mắt, ông ta lại tận mắt thấy Khương Lam Nguyệt và Chu Trạch.

Khương Lam Nguyệt đưa cho Chu Trạch mười vạn lượng bạc. Chu Trạch đưa cho ả một bọc đồ màu chàm.

Khi Tần Vọng nhìn thấy cảnh tượng đó, tất cả lỗ chân lông trên người ông ta như nổ tung.

Người đầu ấp tay gối mười mấy năm, hóa ra, ông ta lại chẳng hiểu gì về ả.

Tần Vọng sải bước đến trước mặt Khương Lam Nguyệt, giật mạnh chiếc bọc màu chàm.

“Ào” một tiếng, ba mươi tám phong thư rơi lả tả xuống đất.

Ba mươi tám phong thư này, có thể cướp đi tính mạng của con gái ông ta.

Tần Vọng run rẩy chỉ tay vào đống thư: “Ngươi còn gì để nói?”

Khương Lam Nguyệt bừng tỉnh.

Chẳng trách hôm nay trên mặt Chu Trạch có thương tích. Chẳng trách hôm nay hắn ta ấp a ấp úng, không còn vẻ tham lam như mọi khi.

Thì ra, hôm nay là một buổi Hồng Môn yến.

Lúc này, trong đầu Khương Lam Nguyệt bắt đầu tự hỏi. Rốt cuộc ả nên nổi điên, trút hết mọi bất mãn trong lòng, hay là cúi đầu cầu xin một sự tha thứ?

Sau khi cân nhắc, ả chọn cách thứ hai.

Dù gì Tần Vọng xưa nay vẫn luôn là người ăn mềm không ăn cứng.

Khương Lam Nguyệt lời chưa cất lệ đã tuôn, nghẹn ngào thê lương nói:

“Quan gia, tất cả đều là lỗi của thϊếp.”

Tần Vọng lùi lại vài bước, dường như không dám tiếp tục tin tưởng người đang khóc lóc trước mắt mình nữa.

Những chuyện từng xảy ra suốt mười mấy năm qua lần lượt hiện về trong tâm trí ông ta.

“Tỷ phu, ta nhớ tỷ tỷ của ta, ngươi có nhớ nàng ấy không? Nếu tỷ tỷ còn sống, thì tốt biết bao.”

“Tỷ phu yên tâm, đại phu nhân đối với ta ân trọng như núi, sau này thϊếp thân nhất định sẽ hiếu thuận nàng.”

“Quan gia, đại phu nhân không thể dung chứa ta, chi bằng để ta rời đi.”

“Quan gia, đây là con của chúng ta, Dung nhi.”

“Dung nhi, phải nghe lời, không được tranh giành với tỷ tỷ, không được khiến phụ thân khó xử.”

Tần Vọng hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Ta tự nhận luôn đối xử với ngươi không tệ, tại sao ngươi…”

Khương Lam Nguyệt nức nở: “Thϊếp chưa từng muốn làm hại Tần gia. Những bức thư kia, vốn là định đưa cho quan gia. Thϊếp chỉ muốn tranh cho Dung nhi một cơ hội mà thôi. Dung nhi vừa không phải đích nữ, vừa không có huynh trưởng yêu thương. Thϊếp sợ sau này nó sẽ bị người ta bắt nạt, nên mới nhất thời hồ đồ, bị ma quỷ ám ảnh.”