Khương Lam Nguyệt theo Trường Phữu đi qua cửa thùy hoa, vòng qua đình Lan Húc, tới chính sảnh tiền viện.
Lông mày ả khẽ chau lại, lòng thấp thỏm đẩy cửa bước vào.
Tần Vọng đang ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ tử đàn có tay vịn khảm họa tiết song ngư. Tần Tuy Chi và Tần Lăng cũng có mặt. Ba đôi mắt đều đồng loạt dừng trên người Khương Lam Nguyệt.
“Thật khéo, cả đại cô nương và đại lang đều ở đây.”
Khương Lam Nguyệt đặt hộp thức ăn trong tay xuống, cười nói: “Thϊếp thân vừa ghé Diệu Lan Các đặt hai bộ xiêm y cho đại cô nương, không biết có vừa người không…”
Khương Lam Nguyệt cầm xiêm y đi tới bên Tần Lăng, “Đại cô nương thử xem có hợp không, nếu cần sửa gì, ta sẽ cho người mang đi chỉnh lại.”
Tần Lăng đối diện với ả, giật lấy bộ xiêm y rồi ném thẳng xuống đất.
Nếu là ngày thường, chắc chắn Tần Vọng đã quát, “A Lăng, ngươi đừng quá đáng!”
Nhưng hôm nay, ông ta chỉ nắm chặt tay vịn ghế.
Khương Lam Nguyệt cúi xuống nhặt xiêm y, cắn môi dưới, mắt đỏ hoe:
“Là không thích kiểu dáng, hoa văn? Hay là màu sắc không hợp? Đều do ta không báo trước…”
Nói đến đây, Khương Lam Nguyệt hít mũi, chờ Tần Vọng lên tiếng.
Nhưng hôm nay, gian phòng tĩnh mịch đến đáng sợ.
Sau một hồi im lặng, Tần Vọng trầm giọng hỏi: “Hôm nay ngươi đi đâu?”
Khương Lam Nguyệt không ngờ ông ta lại đột nhiên hỏi chuyện này. Trong mắt ả thoáng hiện chút bối rối, nhưng vẫn dịu dàng trả lời:
“Thϊếp thân ra phố Trường Thanh một chuyến, sau đó ghé mua ít đồ. Nghĩ tới đại lang hiếm có dịp về nhà, nên thϊếp mua ít cua mà đại lang thích ăn. Cuối thu, cua béo ngậy, đang đúng độ vào mùa.”
Đây chính là điểm cao tay của Khương Lam Nguyệt.
Mỗi khi nói dối, ả đều sẽ trộn lẫn một vài sự thật. Thật giả lẫn lộn khiến người nghe khó lòng phân biệt.
Tần Vọng nhìn vào mắt ả, tay siết chặt chiếc nhẫn ban chỉ, giọng trầm xuống:
“Vậy tại sao hôm nay ngươi lại rút mười vạn lượng bạc ở cửa hàng trên phố Trường Thanh?”
Khương Lam Nguyệt biết rõ chuyện mười vạn lượng bạc không thể giấu được, trong lòng đã sớm chuẩn bị sẵn lý do.
Ả vội đáp:
“Thϊếp thân nghĩ, đại cô nương dung mạo khuynh thành, tài sắc vẹn toàn, chắc chắn sẽ được chọn tiến cung. Nhưng trong hoàng cung không như ở nhà, mọi thứ đều phải chuẩn bị chu đáo. Thϊếp đã đặt một bộ trân châu Nam Hải ở Kim Ngọc Các…”
“Đủ rồi!”
Tần Vọng trừng mắt, chỉ vào cái bọc màu chàm đặt dưới chân Khương Lam Nguyệt, gằn giọng hỏi:
“Nam Hải trân châu cái gì! Ngươi nói cho ta biết, trong đó là cái gì?”