Chương 30: Ai dạy

Chu Trạch làm gì có bạc. Vừa toan bỏ chạy, Tần Tuy Chi đã ấn hắn ta xuống bàn.

Tần Tuy Chi từng bôn ba khắp chốn, vào Nam ra Bắc nhiều năm, sớm không còn là thiếu niên thư sinh năm xưa.

Chu Trạch thua ngay giữa sòng bạc. Theo luật giang hồ, Tần Tuy Chi muốn xử lý thế nào, sòng bạc sẽ không can thiệp, quan phủ cũng sẽ làm ngơ.

Tần Tuy Chi lôi Chu Trạch đến một thôn trang ở ngoại thành.

Sợ Tần Lăng mềm lòng, Tần Tuy Chi không để nàng chứng kiến cảnh mình xử lý Chu Trạch. Sau khi hứa sẽ không dùng cực hình, hắn để nàng chờ bên ngoài thôn trang.

Trên đường về phủ, Tần Tuy Chi hỏi Tần Lăng: “A Lăng, mấy chiêu tráo xúc xắc kia, cũng là do Tứ cô nương dạy muội à?”

Tần Lăng trầm thấp “ừ” một tiếng.

Một lúc sau, nàng buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, ngẩn người nhìn viên xúc xắc trong tay.

Kỹ thuật đánh bạc này, thực ra không phải do Tứ Nguyệt dạy.

Mà là người nọ tự mình dạy nàng.

Cuối năm Vĩnh Xương 36, Gia Tuyên đế phái Tấn vương Tiêu Duật đến Túc Châu phá án.

Nàng cũng đi cùng.

Nhớ đêm ấy bên bờ sông Tần Hoài, ánh đèn mờ ảo, sương mù lãng đãng.

Trên chiếc thuyền hoa lắc lư, Tiêu Duật cầm hai viên xúc xắc tiến sát đến bên nàng, gần đến mức chóp mũi chạm nhau.

Hắn cười khẽ: “A Lăng, đánh cược một lần với ta không?”

Lúc đó nàng thật ngốc. Không biết thắng thua đã nằm trọn trong tay hắn.

Nghĩ đến đây, Tần Lăng giơ tay ném viên xúc xắc ra khỏi xe ngựa.

Nghĩ đến hắn làm chi?

Nhàn rỗi quá rồi chắc?

---

Tần phủ, Bắc Uyển.

Ma ma khẽ bẩm báo: “Phu nhân, Chu Trạch lại thua sạch ở sòng bạc. Hắn nói muốn gặp ngài một lần.”

Khương Lam Nguyệt cau mày: “Hắn gặp ta làm gì?”

Ma ma đáp: “Hắn muốn ngài đem mười vạn lượng đến thôn trang ngoài thành, nếu không hắn sẽ đốt hết những bức thư đó.”

Khương Lam Nguyệt cười lạnh: “Mười vạn lượng? Hắn đúng là lòng tham không đáy.”

Ma ma tức giận nói: “Lão nô thấy tên họ Chu kia là chó cùng rứt giậu, rõ ràng đang muốn uy hϊếp ngài.”

Khương Lam Nguyệt day trán, nhắm mắt lại.

Biết là bị uy hϊếp thì sao?

Chỉ còn năm ngày nữa là đến kỳ tuyển tú. Nếu những lá thư kia bị hủy, Dung nhi sẽ chẳng còn cơ hội nào.

Dù Tần Vọng có đối tốt với ả đến đâu, thì ả cũng không phải chủ mẫu Tần gia, Dung nhi cũng không phải con vợ cả. Sau này Dung nhi luận chuyện hôn nhân, chẳng lẽ chỉ có thể kết thân với một thứ tử môn đăng hộ đối?

“Gọi người truyền lời cho hắn. Nói ta sẽ gặp hắn vào ngày mai.”