Chương 29: Gieo xúc xắc

Đến ngày thứ ba, cuối cùng cũng chờ được Chu Trạch xuất hiện. Hắn ta đội ngọc quan, thân mặc áo xanh.

Không thấy hồi âm của Tần Lăng, lại bị Khương Lam Nguyệt từ chối đưa tiền, Chu Trạch đành mò đến sòng bạc, hy vọng gỡ gạc được chút ít.

Lúc này, phần lớn nợ nần đã trả xong. Chu Trạch bắt đầu dè chừng, không dám đánh lớn nữa, mỗi lần chỉ đặt cược mười lượng bạc thử thời vận.

Ở góc đông bắc, Tần Lăng vấn tóc bằng ngọc quan trắng, khoác trường bào cùng màu, đeo mặt nạ, tay nhàn nhã gieo xúc xắc. Một ván lại một ván, xung quanh vang lên tiếng xôn xao không ngớt.

“Ai da! Tiếc quá!”

“Suýt nữa là thắng rồi!”

“Lại thêm ván nữa!”

Chu Trạch rướn cổ nhìn, rất nhanh hắn ta đã đưa ra kết luận - vị công tử đeo mặt nạ kia, hôm nay vận may cực kỳ kém.

Lát sau, hắn ta bước đến, cười hỏi: “Công tử, chi bằng để ta chơi cùng công tử một lúc?”

Tần Lăng khẽ cong môi, làm động tác mời ngồi.

Ban đầu, Chu Trạch còn tuân thủ nguyên tắc “đánh nhỏ cho vui”. Nhưng sau vài ván thắng liên tiếp, hắn ta bắt đầu không kìm được hưng phấn.

Vẻ mặt hắn ta càng lúc càng kích động, vạt áo xộc xệch, tóc tai rối bời, khóe miệng cười đến tận mang tai.

Tần Lăng nhấp ngụm trà, đè thấp giọng nói: “Chơi vậy không thú vị. Hay là ta với công tử cược lớn một phen, thế nào?”

Chu Trạch vốn đã có ý này, chỉ ngại mình toàn thắng nên không tiện mở lời.

Thế nên Chu Trạch phe phẩy quạt xếp, giả vờ giả vịt nói: “Cũng được.”

Tần Lăng lấy ra hai tờ ngân phiếu, tổng cộng hai vạn lượng, đúng bằng khoản nợ hiện tại của Chu Trạch.

Nàng hỏi: “Ba ván, hay một ván phân thắng bại?”

Chu Trạch nhìn chằm chằm ngân phiếu, tim đập bình bịch.

Cơ hội trở mình nằm ngay trước mắt.

Chỉ cần thắng lần nữa, hắn ta sẽ lập tức trở mình.

Không chỉ thoát nợ, mà còn có thể dùng thư của Tần đại cô nương để mặc cả với Khương Lam Nguyệt.

Nghĩ vậy, Chu Trạch lớn tiếng: “Một ván!”

Gã sai vặt của sòng bạc Hồng thị giơ tay lắc xúc xắc, tiếng vang lóc xóc khiến đầu ngón tay Chu Trạch run rẩy theo.

“Hai vị, chọn đại hay tiểu?” Gã sai vặt hỏi.

Giống như các ván trước, Tần Lăng hờ hững nói: “Đại.”

Chu Trạch thầm nghĩ, ngươi đã thua vì “đại” cả ngày hôm nay, mà vẫn dám chọn tiếp?

Chu Trạch đáp ngay: “Ta chọn tiểu.”

Chốc lác, gã sai vặt nhấc tay, mở ra xúc xắc.

Đại.

Chu Trạch đập mạnh tay xuống bàn, hét lớn: “Không thể nào!”

Tần Tuy Chi bước tới, ánh mắt sắc lạnh, giọng âm u: “Chu công tử, trả bạc đi.”