“Giữa lúc Chu gia đang chật vật xoay xở, Chu Trạch suy nghĩ chi bằng ấy ít đổi nhiều, bèn vào sòng bạc Hồng thị đánh cược. Kết quả không chỉ trắng tay mà còn nợ thêm sáu vạn lượng bạc.”
“Tuy vậy, đến nay hắn đã trả được bốn vạn lượng rồi.”
Tần Lăng nghe ra ý ở ngoài lời của Trang Sinh, hơi cau mày: “Hắn lấy gì mà trả được bốn vạn lượng?”
Trang Sinh cười: “Cô nương, ta đã giải đáp xong vấn đề trước đó của cô nương rồi.”
Tần Lăng thầm mắng - quả nhiên là Phi Điểu Các, thì ra đang chờ chém nàng ở chỗ này.
Tần Lăng hỏi: “Vậy tin tức ấy, giá bao nhiêu?”
Trang Sinh không chớp mắt: “Một ngàn lượng.”
Đôi mắt long lanh như sóng nước của Tần Lăng khẽ nheo lại, nàng tức đến bật cười: “Trang tiên sinh, có phải ta nghe lầm chăng?”
“Giá thông tin vốn khác nhau tùy theo mỗi người.” Trang Sinh điềm nhiên cười. “Theo Trang mỗ thấy, thông tin này với cô nương, đáng giá một ngàn lượng.”
Tần Lăng hít sâu một hơi. Chuyện của Chu Trạch không thể kéo dài thêm.
Tần Lăng nói: “Ta tạm thiếu trước, ba ngày sau trả cho ngươi. Được chứ?”
Trang Sinh lắc đầu: “Phi Điểu Các không có lệ đó.”
Đúng lúc này, Tứ Nguyệt chợt thong thả cất lời: “Trang tiên sinh, Tứ Nguyệt có đôi điều muốn nói.”
Trang Sinh ngả người về sau, hơi cong môi, cười nhìn Tứ Nguyệt: "Nói riêng, hay nói tại đây?"
“Chỉ hai chúng ta.” Tứ Nguyệt vỗ vai Tần Lăng, “Cô nương cứ yên tâm, chờ ta một lát.”
Tần Lăng nhìn theo bóng Trang Sinh cùng Tứ Nguyệt rời khỏi phòng.
Nửa canh giờ sau, Tứ Nguyệt trở lại bên cạnh Tần Lăng: “Tần cô nương, đã lấy được thông tin, chúng ta đi thôi.”
Lên xe ngựa, Tứ Nguyệt đưa cho Tần Lăng một tờ giấy. Trên giấy ghi rõ từng ngày trả nợ của Chu Trạch. Mỗi một khoản, đều sai lệch không đến một ngày so với các cửa hàng dưới danh nghĩa Tần gia. Mà Tần gia không có chủ mẫu chủ trì việc nhà, rất nhiều cửa hàng đều do Khương Lam Nguyệt quản lý.
Bốn vạn lượng, quả thật ả có thể lấy ra được.
Tần Lăng nhìn chăm chú đôi môi sưng đỏ của Tứ Nguyệt, mấp máy muốn hỏi lại thôi.
Tứ Nguyệt chỉ nói: “Cô nương đừng nghĩ nhiều. Hắn không làm gì ta cả.”
Nhưng trong lòng Tần Lăng hiểu rõ Trang Sinh không phải người dễ nói chuyện. Nàng hỏi Tứ Nguyệt:
“Tứ cô nương vì sao lại giúp ta?”
Tứ Nguyệt ngẩng đầu nghĩ ngợi một lúc, rồi gật đầu, đáp: “Làm gì có nhiều lý do như thế. Nếu Tần cô nương muốn cảm tạ, hay là cho ta một ngàn lượng bạc đi?”
Nghe vậy, Tần Lăng bật cười: “Tứ Nguyệt, đa tạ.”
Phần ân tình này, nàng ghi tạc trong lòng.