“Xem nhiều, tự nhiên nữ nhi đã hiểu.” Tần Lăng tổng kết.
Tần Vọng kinh ngạc: “Còn có thể dạy như thế?”
Tần Lăng gật đầu: “Không chỉ có vậy, nàng còn dạy con gảy đàn, làm thơ.”
Ánh mắt Tần Vọng liếc về cổ tay Tần Lăng, ho nhẹ một tiếng:
“Trên cổ tay đã bôi thuốc chưa?”
“Không sao đâu. So với những gì Tứ cô nương từng trải qua, chuyện này chẳng đáng gì.”
Tần Lăng khẽ cười: “Cha có biết không, vì diễn xướng, có lần để đóng vai người hấp hối, Tứ cô nương nhịn ăn ba ngày liền. Cha nói xem, nàng có lợi hại không?”
Tần Vọng nhìn nụ cười trên môi Tần Lăng, chợt ngẩn người, hốc mắt cay cay.
Đã bao nhiêu năm.
Ông ta đã quên mất, bao nhiêu năm rồi chưa từng thấy Tần Lăng cười với mình như thế.
Hóa ra nữ nhi của ông ta không hề vô dụng như ông ta từng nghĩ. Có lẽ... bao lâu nay, là ông ta đã dùng sai cách.
Nữ nhi vẫn hoạt bát đáng yêu như thuở bé, chẳng thay đổi gì.
Tần Vọng hít sâu, nén cảm xúc, cố gắng tươi cười:
“Lợi hại. Tứ Nguyệt cô nương này, đúng là rất lợi hại.”
Tần Lăng cắn môi hỏi: “Vậy cha không đuổi nàng đi nữa chứ?”
Tần Vọng lắc đầu: “Đương nhiên là không.”
Tần Lăng lắc nhẹ cổ tay, thuận miệng hỏi:
“Cha, hôm nay nhắc đến Đại hoàng tử, sao Trần ti tịch lại phản ứng kỳ lạ như vậy?”
Tần Vọng lấy lại tinh thần đáp:
“Vì sao ngươi lại tò mò chuyện của Đại hoàng tử?”
“À…”
Tần Lăng đảo mắt một vòng, làm bộ như đang ngẫm nghĩ:
“Ban đầu nữ nhi chỉ thuận miệng hỏi, nhưng ti tịch càng dặn không được nhắc tới, ta lại càng tò mò.”
Nghe thế, Tần Vọng không nhịn được cười: “Đã dặn là không được hỏi, sao ngươi còn cố hỏi?”
Tần Lăng thản nhiên: “Nhưng cha đâu phải người ngoài.”
Tần Vọng siết chặt bàn tay đặt trên đầu gối, cảm thấy trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua. Sau khi trấn tĩnh lại, ông ta trả lời:
“Nhà ta mới vào kinh chưa lâu, chuyện của Đại hoàng tử ta cũng không rõ lắm. Nhưng nửa năm trước, ta từng nghe người khác nhắc tới. Người nọ uống say, lời lẽ không rõ ràng, chỉ nói hình như bệ hạ đang tìm kiếm danh y chữa bệnh cho Đại hoàng tử. Nhưng đến khi tỉnh rượu, hắn lại chối không nhận mình từng nói gì.”
“Ta đoán, Đại hoàng tử e là bị bệnh.”
Nói đến đây, Tần Vọng chợt trở nên nghiêm túc: “A Lăng, chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài.”
Tần Lăng mỉm cười: “Nữ nhi biết.”
Rời khỏi chính sảnh, nụ cười nơi khóe môi Tần Lăng chợt tắt. Cả người nàng như mất hồn, trong đầu chỉ còn vang vọng câu nói:
“Đại hoàng tử e là bị bệnh.”