Chương 20: Truyền lời cho Chu Trạch

Tần phủ, Bắc Uyển.

Dưới rèm cửa sổ, Khương Lam Nguyệt đang cúi đầu khâu áo trong cho Tần Vọng.

Từng đường kim mũi chỉ, bao nhiêu năm qua Khương Lam Nguyệt chưa từng để người khác làm thay.

Một lúc sau, Khương Lam Nguyệt buông kim chỉ, xoa xoa khóe mắt, cất tiếng hỏi:

“Thoáng cái đã qua nửa tháng, bên phía đại cô nương có động tĩnh gì không?”

“Còn có thể có động tĩnh gì." Lão ma ma đáp. “Ban đầu lão nô còn tưởng đại cô nương điều Hà Châu ra ngoại viện là vì đề phòng chúng ta. Ai ngờ vừa rồi ở nhà bếp trò chuyện vài câu với Hà Châu, mới biết là mình nghĩ nhiều rồi.”

Khương Lam Nguyệt hỏi lại: “Vì sao lại nói vậy?”

Lão ma ma cười nói:

“Hà Châu nói mấy ngày nay đại cô nương không luyện chữ, cũng chẳng học lễ nghi trong cung. Ngược lại còn xem ca cơ kia như thầy dạy, ở trong phòng học hát tuồng. Lúc thì khóc, lúc thì cười, có khi còn thốt ra mấy câu mang lời lẽ da^ʍ tục. Nếu lão gia mà biết, chắc sẽ tức đến phát bệnh.”

Khương Lam Nguyệt cau mày: “Lời lẽ da^ʍ tục? Nàng điên rồi sao?”

“Biết đâu chừng nàng cũng giống mẹ nàng, thật sự hóa điên rồi.”

Lão ma ma vừa nói vừa xoa bóp bả vai Khương Lam Nguyệt:

“Phu nhân không cần quá lo lắng. Đợi lão gia đuổi ả ca cơ kia đi, tâm tư ắt sẽ quay lại đặt vào nhị cô nương thôi.”

“Chỉ mong là vậy...”

Khương Lam Nguyệt nhẹ vuốt ngực.

Mấy ngày nay, không hiểu sao lòng Khương Lam Nguyệt luôn thấy bất an, như thể sắp có chuyện gì xảy ra.

Khương Lam Nguyệt hít sâu một hơi, đè giọng nói:

“Truyền lời cho Chu Trạch, chỉ cần hắn có thể châm thêm mồi lửa cuối cùng, ta sẽ giúp Chu gia xóa sạch nợ nần.”

Tần Vọng xuất thân nghèo khó, khi còn làm quan ở địa phương cũng xem như thăng tiến nhanh. Nhưng đến kinh thành, đâu đâu cũng là thế gia vọng tộc, không có người đề bạt nâng đỡ, chức Thái sử lệnh này e là Tần Vọng sẽ phải ngồi cả đời.

Lần tuyển tú này, ngoài mặt là phụng chỉ làm việc, nhưng ai mà không ôm mộng nữ nhi hóa phượng hoàng?

Nếu nói Tần Vọng không có ý định dùng cơ hội này để tiến thân, Khương Lam Nguyệt tuyệt đối không tin.

Tần Lăng dù có bao nhiêu không phải, nhưng thân phận con vợ cả là thật, ngoại hình xuất chúng cũng là thật.

Khương Lam Nguyệt muốn Chu Trạch châm lên mồi lửa cuối cùng, thiêu đốt sạch sẽ mọi kỳ vọng Tần Vọng đặt lên Tần Lăng.

Nửa canh giờ sau, Tần Vọng từ nha môn trở về.

Như thường lệ, Khương Lam Nguyệt nhón chân tháo mũ ô sa cho Tần Vọng, lại xoay người đưa thêm khăn tay.