Mặt trời vừa lặn, hoàng hôn buông xuống. Đàm Đình Ngọc cuối cùng cũng mệt mỏi cõng chiếc túi du lịch về đến nhà.
Cô bước từng bước nặng nề, trông cứ như vừa từ chiến trường trở về. Mà thật ra, mấy ngày nay cô cũng vất vả đến mức chẳng khác gì bước ra từ một trận chiến.
Cô bật đèn ở lối vào. Ánh đèn lạnh lẽo trong căn phòng trống trải chiếu lên gương mặt xinh đẹp nhưng phờ phạc của cô, soi rõ cả người cô lấm lem như vừa bị hành xác.
Lúc nãy khi đi ngang qua phòng bảo vệ khu chung cư, cô còn bị bác bảo vệ, người trước kia vẫn hay cười với cô, chặn lại vì tưởng là người lạ rồi nói: “Không phải cư dân thì không được tự tiện vào”.
Cô thả phịch chiếc túi du lịch xuống nền phòng khách, nó rơi xuống khiến bụi đất khô nứt bung ra đầy sàn. Đàm Đình Ngọc chẳng còn tâm trí để ý. Cô vào phòng tắm, thả mình vào bồn nước ấm và ngâm đến khi da tay nhăn nheo hết mới chui ra, tóc tai vẫn còn ướt sũng.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô nhìn lại chiếc balô ở cửa. Trông nó chẳng còn giống cái balô hàng quốc tế chút nào. Đàm Đình Ngọc cuối cùng cũng không kìm được nữa, bèn lấy chiếc điện thoại cũ bỏ lại ở nhà rồi gọi đi.
Điện thoại vừa đổ chuông đã có người nghe. Đàm Đình Ngọc vốn không phải kiểu người giỏi cãi nhau hay lớn tiếng, nhất là với người thân. Tính cô lúc nào cũng chịu đựng đến khó hiểu, nên khi mở miệng thì giọng cô vẫn mềm như một cô gái Giang Nam, chỉ hơi khàn vì mấy ngày du lịch mệt mỏi.
“Tiểu Nam, là chị. Cẩu Oa đâu?”
“Chị Đình Ngọc ơi, thầy Đàm đang quay phim...”
Trời đất, còn gọi cả cái biệt danh đó. Chắc Đàm Đình Ngọc giận lắm rồi!
“Em nói với anh ta, trong vòng một ngày mà không về nhà thì coi như đứt tình anh em. Chị nói thật đấy.”
Tiểu Nam cầm điện thoại mà muốn khóc ngay tại chỗ.
Cất điện thoại xong, Đàm Đình Ngọc lại liếc sang chiếc túi du lịch ở lối vào. Cái người anh trai chết tiệt đó đã lừa cô lên Thần Nông Giá sống như người rừng suốt bảy ngày trời. Chuyến du lịch tốt nghiệp mà anh ta bày ra đúng là ác mộng khó quên cả đời. Cô cố nuốt cơn giận rồi bước vào bếp.
Vừa mở tủ lạnh, trước mắt cô là cả hàng hộp đồ ăn tiện lợi xếp ngay ngắn. Nhìn kỹ thì toàn là đồ mua ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ dưới nhà, mà ngày sản xuất còn là sáng nay. Đàm Đình Ngọc tức đến mức suýt bóp méo luôn tay nắm tủ lạnh.
Còn bên kia, trợ lý Tiểu Nam với khuôn mặt tròn trịa và tính tình đơn thuần, vừa cúp máy xong đã len lén ngẩng đầu nhìn sang ảnh đế Đàm Cẩm Ngọc đang ngồi đối diện.