Chương 35

Có lẽ trong những năm đó, chẳng có ai quen biết họ mà không mong muốn có một cuộc hôn nhân hạnh phúc và tương xứng như vậy.

Thế nhưng, vào năm Trì Dữu lên sáu tuổi, cảnh sát trang bị đầy đủ bất ngờ đến nhà, dùng súng chĩa vào đầu Tôn Kim Văn và thô bạo bắt giữ anh ta.

Cùng năm đó, tòa án kết án tử hình ngay lập tức đối với Tôn Kim Văn với tội danh "kẻ gϊếŧ người hàng loạt", không có án treo, không có oan khuất.

Thiên tài và kẻ điên rồ, dường như chỉ cách nhau một bức tường mỏng.

Cả hai người đều là những cá nhân xuất sắc với trí tuệ vượt trội. Trong khi Trì Thu Uyển dành cả đời mình cống hiến cho ngành y tế, tận tâm cứu chữa người bệnh, thì Tôn Kim Văn lại lợi dụng công việc của mình, ẩn mình trong tầng hầm tối tăm, kích động và say sưa cắt xẻ từng mảnh da thịt vô tội.

Tôn Kim Văn không mắc bệnh tâm thần, anh ta đơn giản là một kẻ biếи ŧɦái bẩm sinh, với bản chất phản xã hội không thể biện hộ.

Khi bị tuyên án, anh ta vẫn không hề tỏ ra ăn năn, thậm chí đối mặt với hai từ "tử hình" cũng không có chút sợ hãi, chỉ nhún vai nói:

"Chẳng qua là do mấy người bị ràng buộc bởi đạo đức quá nhiều thôi. Tôi không sai, nhưng nếu các người muốn xét xử tôi thì cũng chẳng sao."

Công tố viên hỏi: "Chẳng lẽ anh không cảm thấy một chút áy náy nào cho những người đã bị anh chính tay phanh thây hay sao?"

Tôn Kim Văn thản nhiên đáp: "Chỉ là một đống thịt mà thôi, có gì để mà áy náy?"

Đó chính là cha của Trì Dữu.

Một người khiến ai cũng phải rùng mình khϊếp sợ.

Khi quá khứ của Tôn Kim Văn bị phanh phui, phụ huynh trong lớp học của Trì Dữu lập tức xôn xao. Đám trẻ con thi nhau kể lể, thêm mắm dặm muối những câu chuyện kỳ quặc về Trì Dữu cho cha mẹ chúng nghe.

Nỗi sợ hãi lan tỏa nhanh chóng, như thể phụ huynh phát hiện ra một kẻ gϊếŧ người bệnh hoạn đang ẩn nấp ngay bên cạnh con cái mình.

Khi quá khứ của Tôn Kim Văn bị phanh phui, các bậc phụ huynh trong lớp học của Trì Dữu lập tức xôn xao. Đám trẻ cũng như muốn lập công, đua nhau thêm thắt những chi tiết lạ lùng về Trì Dữu, rồi đem kể cho cha mẹ chúng nghe.

Nỗi sợ hãi nhanh chóng lan ra, mọi người như thể vừa phát hiện một kẻ gϊếŧ người nhỏ bé và đáng sợ đang ẩn nấp cạnh con mình.

Hừm.

Thế thì làm sao mà chấp nhận được.

Ngày đầu tiên, phụ huynh phát động chiến dịch ký tên trong nhóm, ngày thứ hai gửi thư kiến nghị lên văn phòng hiệu trưởng, ngày thứ ba kéo theo báo chí, dùng sức ép dư luận, và đến ngày thứ tư, họ đứng xếp hàng trước cửa lớp học, dõi theo Trì Dữu rời đi.

Trì Dữu thực sự chưa từng làm sai điều gì.

Ở trường, mặc dù tính cách có phần khép kín, nhưng cô bé chưa bao giờ mang theo sự "kỳ lạ" của mình đến đây, chưa từng làm phiền ai.

Nhưng cái "sai" của Trì Dữu, có lẽ chẳng bao giờ bắt nguồn từ bản thân mình.

"Chính là đứa trẻ đó..."

"Đúng rồi, cái con nhỏ bệnh hoạn đó."

"May quá nó đi rồi, kiểu trẻ con này nguy hiểm quá..."

Những phụ huynh đến giám sát buổi "đuổi học" đứng trước cửa lớp, che miệng thì thầm với nhau.

Khi Trì Dữu đeo cặp, bước ra khỏi lớp, đi ngang qua bục giảng nơi Bạch Lộ Châu đứng, cô bé dừng lại trong thoáng chốc.

Ngẩng đầu nhìn Bạch Lộ Châu, đôi mày thanh mảnh nhíu chặt, trong đáy mắt là sự mơ hồ, lạc lõng tựa như sương mù mịt mờ sau cơn mưa.

Cô bé khẽ hỏi Bạch Lộ Châu:

"Cô ơi, tại sao em đã cố gắng hết sức để học cách trở thành một người bình thường, mà vẫn không được?"

Không được gì?

Không được ở lại? Không được chấp nhận?

Không được chơi đá cầu, nhảy dây cùng các bạn? Không được ai cười với em, không ai nhận lấy gói khoai tây chiên và kẹo mυ"ŧ em đưa?

Khả năng ngôn ngữ của Trì Dữu vẫn chưa đủ để nói hết những nỗi niềm này.

Cô bé quá xa lạ với thế giới không muốn chấp nhận mình, đến mức một câu hỏi cầu xin cũng trở nên khó diễn đạt thành lời.