Chương 26

Bạch Bích Anh ngồi vắt chân lên ghế thái phi, nhấc nắp chén trà lên thổi nhẹ lớp bọt phía trên.

"Đều là học trò, sao lại có thể khác nhau đến thế nhỉ?"

Lý Ân Sinh đang lấy nước ngọt cho Trì Dữu, nghe vậy bèn đứng thẳng người, giọng chùng xuống.

"Nhắc cậu ta làm gì?"

"Sao? Ông vẫn còn luyến tiếc à?"

Bạch Bích Anh uống một ngụm trà lớn, rồi phun bã trà ra.

"Thằng nhóc miệng còn hôi sữa ấy, tuổi còn nhỏ không lo học hành, lại học theo mấy cái không đứng đắn, muốn chơi trò yêu đương cô trò! Còn đuổi theo Châu Châu đến tận Bạch Liễu Trai! Miệng thì lúc nào cũng "cô giáo" mà gọi, đúng là không biết xấu hổ. Hồi đó hàng xóm nói xấu Châu Châu nhà ta khắp nơi, giờ nhắc lại vẫn làm tôi bực mình!"

Trì Dữu vừa mở chai nước ngọt, động tác chợt dừng lại.

"Hàng xóm không rõ sự tình, lời đồn cứ thế lan ra, không phải sẽ đổ hết lỗi cho Châu Châu sao? Dù sao cô ấy là giáo viên, lại lớn tuổi hơn."

Lý Ân Sinh thở dài, cầm ấm nước nhôm đi đến rót thêm nước nóng vào tách trà của bà.

"Học trò thì bị nói là trẻ người non dạ, chưa hiểu chuyện, đầu óc chưa thông suốt. Nhưng Châu Châu làm giáo viên, để học sinh trở nên như vậy, ít nhất cũng bị người ta chê là dẫn dắt không đúng cách. Lại thêm mấy kẻ xấu bụng bôi nhọ, nói Châu Châu không giữ đạo đức nghề nghiệp, tự ý dụ dỗ trước. Nói thật, người ta không biết, nhưng ông chẳng lẽ không rõ sao? Những chuyện tầm bậy đó, chỉ cần liên quan đến phụ nữ thì thế nào cũng bị đổ hết lỗi lên đầu phụ nữ. Lời nói từ miệng người khác, mình đâu có kiểm soát được, chi bằng xem như bỏ ngoài tai thôi."

Nắp chai nước ngọt bật mở một cách vụng về, bọt trào ra từ miệng chai, chảy xuống tay Trì Dữu.

Nhưng nàng chẳng có phản ứng gì.

Bạch Lộ Châu vốn im lặng nãy giờ, đột nhiên đứng dậy, bước ra ngoài.

"Tôi ra sân ngồi một chút, Trì Dữu."

Cô khẽ gọi Trì Dữu.

Trì Dữu vẫn ngẩn ngơ, ngẩng đầu lên trong vô thức.

Bạch Lộ Châu: "Đi cùng tôi đi, lấy giúp tôi một chai nước ngọt luôn."

Trì Dữu: "À... Được."

Trời đã ngả tối, giữa sân là một cây lựu tươi tốt, bên dưới có đặt một chiếc bàn đá tròn và mấy chiếc ghế đẩu thấp bằng đá. Mặt đất rải đầy sỏi, trên sỏi còn lác đác vài cánh hoa nhỏ chưa kịp quét dọn. Mỗi khi bước qua, tiếng sỏi kêu lên ken két.

Xào xạc ——

Xào xạc ——

Gió thổi qua, lá cây xào xạc va vào nhau.

Trì Dữu đi đến, đặt chai nước ngọt chưa mở trước mặt Bạch Lộ Châu.

Chai của nàng, bọt đã tan dần, nước trong chai hạ thấp đi đôi chút.

Bạch Lộ Châu đẩy chai nước ngọt chưa mở qua cho Trì Dữu, rồi cầm lấy chai đã xì hết bọt.

"Ngồi đi."

Thấy Trì Dữu ngồi xuống, cô lại hỏi:

"Ở ngoài này hơi lạnh, cần tôi lấy cho em chiếc áo khoác không?"

Trì Dữu lắc đầu.

"Không cần đâu."

Bạch Lộ Châu ừ một tiếng.

Cô nghiêng đầu, lấy từ túi áo khoác ra tấm danh thϊếp của Đỗ Minh Lỗi.

Trì Dữu hỏi: "Đây là..."

Bạch Lộ Châu: "Đây là một người bạn của tôi, anh ấy nói có thể giúp em giải quyết chuyện đào tạo chuyên ngành. Khi nào rảnh, em hãy liên lạc với anh ấy. Nếu trong quá trình trao đổi có gì khó nói, cứ tìm tôi, tôi sẽ hỏi giúp em."

Trì Dữu suy nghĩ một lúc, mở to mắt hỏi: "Là người đi cùng cô hôm nay phải không?"

Bạch Lộ Châu: "Đúng vậy."

Trì Dữu: "Nhưng chẳng phải cô giáo đi gặp anh ấy để xem mắt sao?"

"Ai nói tôi đi xem mắt?" Bạch Lộ Châu nhíu mày không vui: "Mấy người ở trường luôn nghe gió là thổi mưa, em còn trẻ, cũng đi hóng mấy chuyện tào lao như thế à?"

Trì Dữu: "Không phải..."

Bạch Lộ Châu đặt tấm danh thϊếp lên bàn, kéo câu chuyện trở lại:

"Anh ấy cũng là một bác sĩ, người trong ngành của em, nên khi trao đổi em không cần quá gò bó. Anh ấy rất lịch sự, cũng rất kiên nhẫn, sẽ hướng dẫn em chu đáo."

Suy nghĩ một lát, lại dặn dò thêm:

"Khi nói chuyện, em đừng quá căng thẳng, từ từ nói ra, từng chữ một cho rõ ràng. Nếu cảm thấy nói ngay từ đầu khó khăn, em có thể bắt đầu nhắn tin qua WeChat trước, giao tiếp bằng chữ sẽ dễ chịu hơn nhiều cho em."