- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Điên Cuồng
- Chương 19
Điên Cuồng
Chương 19
"Không biết nhà hàng hôm nay có hợp khẩu vị của em không, thấy em ăn không nhiều, anh cứ lo là mình tiếp đãi chưa chu đáo..."
"Là do tôi ăn ít thôi, nhà hàng phục vụ rất tốt."
Bạch Lộ Châu cầm ly cà phê Americano lạnh trước mặt, nhấp một ngụm nhẹ để làm dịu cổ họng.
"Cảm ơn anh Đỗ đã mời, còn đặc biệt lái xe đưa tôi về trường nữa. Không ảnh hưởng đến công việc ở bệnh viện của anh chứ?"
"Hả? À, không sao, không ảnh hưởng gì đâu."
Đỗ Minh Lôi nở nụ cười rạng rỡ hơn, mang theo chút thở dài nhè nhẹ.
"Em chịu đồng ý gặp anh, anh đã rất bất ngờ rồi. Thực ra, trước đây chị Bạch có liên lạc với anh..." Nói đến đây, Đỗ Minh Lỗi ngừng lại một chút rồi bổ sung: "Chính là chị hai của em, Bạch Thước Khởi. Chị ấy có gọi riêng cho anh, nói rằng em không muốn đi xem mắt, hy vọng anh có thể giúp từ chối những phép tắc xã giao của các bậc trưởng bối."
Nghe đến đây, động tác uống cà phê của Bạch Lộ Châu khựng lại trong giây lát.
Cô đặt tách sứ trắng xuống, lễ phép giải thích: "Thật sự tôi không muốn đi xem mắt. Hôm nay gặp anh Đỗ, cũng không phải vì chuyện xem mắt."
Đỗ Minh Lôi hơi sững người, sau đó lộ vẻ tiếc nuối.
"Vậy à, thật sự đáng tiếc. Ban đầu anh còn nghĩ hai ta có thể thử tìm hiểu. Anh là bác sĩ, em là giảng viên đại học, nếu chúng ta kết hợp thì chắc cũng không tệ đâu. Giống như người lớn hay nói, ít nhất thì thế hệ sau..."
"Anh Đỗ."
Bạch Lộ Châu ngắt lời anh, giọng nói có chút lạnh lùng.
"Kết hợp với tôi chỉ làm hỏng đi gen di truyền của anh thôi."
Đỗ Minh Lôi thoáng ngạc nhiên: "Ý em là sao?"
Bạch Lộ Châu đáp: "Tôi có khuyết tật bẩm sinh."
Đỗ Minh Lỗi quên cả chớp mắt, miệng khẽ mở.
"Chẳng lẽ ông nội tôi chưa nói với anh sao? Tôi bị dị tật xương sên bẩm sinh ở mắt cá chân, suốt hơn hai mươi năm qua phải chống gậy mà đi. Giờ tôi không cần gậy nữa là nhờ vào ca phẫu thuật sửa chữa vài năm trước, người ta đã gắn thêm một tấm titan hỗ trợ vào xương sên của tôi."
((*) Xương sên là phần ngay cổ bàn chân nhé.)
Bạch Lộ Châu từ tốn kể lại, gương mặt vẫn bình thản như thường.
"Dị tật xương có thể di truyền, và nếu đã di truyền thì cả đời sẽ phải chịu đựng bệnh tật. Anh là bác sĩ, lẽ ra anh còn hiểu rõ điều này hơn tôi."
Đỗ Minh Lỗi thoáng chốc lúng túng, gương mặt hiện rõ vẻ bối rối.
Bạch Lộ Châu nhấc ly cà phê, vừa nhấp một ngụm vừa hỏi: "Giờ còn muốn "kết hợp" với tôi không?"
Đỗ Minh Lỗi cười gượng: "Bạch tiểu thư... đùa rồi." Anh vội cầm thực đơn lên làm cớ, cố gắng chuyển chủ đề một cách vụng về: "Em còn muốn ăn gì nữa không? Anh thấy mấy sinh viên bên kia gọi bánh mousse chocolate, hay anh cũng gọi một phần nhé?"
Bạch Lộ Châu dường như đã quá quen với ánh mắt lảng tránh đó, không hỏi thêm gì, chỉ tiếp tục cúi đầu uống cà phê.
Đỗ Minh Lỗi đột nhiên nhận ra hành động lẩn tránh của mình có thể đã vô tình làm tổn thương Bạch Lộ Châu. Anh cảm thấy có lỗi, đặt thực đơn xuống và thở dài: "Thành thật xin lỗi, Bạch tiểu thư. Tuy buổi xem mắt này không có kết quả, nhưng sau này chúng ta vẫn có thể là bạn tốt. Nếu em cần anh giúp đỡ gì, cứ liên hệ."
Bạch Lộ Châu đặt tách cà phê xuống, nhẹ nhàng nói: "Nói đến giúp đỡ, tôi thực sự có chuyện muốn nhờ anh."
Đỗ Minh Lỗi gật đầu: "Em cứ nói."
Bạch Lộ Châu liền hỏi về chuyện của một bác sĩ nội trú tại bệnh viện.
Đỗ Minh Lỗi hiểu ra ngay: "Là em đang giúp học trò của mình hỏi à?" Nhưng rồi anh lại băn khoăn: "Nhưng chẳng phải em dạy sư phạm sao?"
Bạch Lộ Châu giải thích: "Là một học sinh cũ của tôi khi tôi còn dạy tiểu học. Bây giờ em ấy đang học cao học y khoa."
Anh hỏi: "Vậy à, cô ấy học chuyên ngành gì?"
Bạch Lộ Châu đáp: "Y học lâm sàng."
Đỗ Minh Lỗi gật đầu: "Vậy thì dễ thôi. Đây là danh thϊếp của anh, em chuyển cho cô ấy, bảo cô ấy liên hệ trực tiếp với anh. Anh sẽ lo liệu mọi việc."
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Điên Cuồng
- Chương 19