Chương 13

Mọi người đều nói rằng trong ba đứa cháu của Bạch Bích Anh, cháu gái lớn Bạch Hạc Đan đã sớm mất do tai nạn, cháu thứ hai Bạch Thước Khởi thì suốt ngày ăn chơi lêu lổng, dấn thân vào giới thương trường đầy ô uế. Chỉ có cô cháu gái út Bạch Lộ Châu là kế thừa được chút phong thái lẫy lừng thời trẻ của bà.

Đôi khi, hàng xóm đến thăm Bạch Liễu Trai, họ bắt gặp Bạch Lộ Châu đến thăm ông bà nội.

Nhìn cô ngồi trên chiếc ghế gỗ trầm cổ xưa, luôn mặc một chiếc sườn xám trang nhã, trước ngực là ngọc phỉ thúy, làn da trắng mịn như ngọc bọc lấy những đường xương thanh tú, dung nhan thanh lịch như một bức tranh thủy mặc.

Khi cô đứng dậy, với dáng vẻ trầm tĩnh, tao nhã cúi người pha trà cho những vị khách đến thăm, tà áo sườn xám nhẹ nhàng uốn lượn quanh eo thon, tạo nên những nếp gấp nhỏ tinh xảo trên nền gấm.

Thế rồi, lần nào cũng vậy, họ không thể không xuýt xoa cảm thán:

"Dòng máu của nhà Bạch lão gia đến hôm nay sao chỉ còn lại mỗi Bạch Lộ Châu, vẫn còn lưu giữ chút hương vị xưa của lối diễn sân khấu cổ truyền?"

Họ lại nhìn quanh căn nhà Bạch Liễu Trai, mà thở dài:

"Nơi này quả thực như thời gian chưa từng trôi qua, nét cổ kính vẫn chưa phai nhòa."

Nếu cô cháu gái út của nhà họ Bạch là một cây quýt gặp phải thời đại không thuận lợi, thì trong sân nhà này, dường như vẫn còn một mùa xuân rực rỡ của vùng Hoài Nam.

Bà nội gọi ông đi lấy chén hoa quả ướp lạnh trong bát thủy tinh mang ra cho hai đứa cháu nhỏ.

Đúng lúc ấy, điện thoại của chị hai đột nhiên reo lên, liền chạy ra cạnh giếng cạn, châm điếu thuốc, vừa hút vừa nghe điện thoại, trông như đang xử lý một số việc gấp trong công việc làm ăn, miệng ngậm điếu thuốc, tay chống nạnh, đi qua đi lại bên giếng.

Bà nội giục cô ấy mau mau gọi cho xong, kẻo trái cây một lúc nữa sẽ không còn mát nữa.

Chị hai ngậm điếu thuốc, miệng mồm lúng búng trả lời qua loa.

Bạch Lộ Châu ngồi bên chiếc bàn trà nhỏ, lắng nghe tiếng nước trà chảy tí tách khi ông rót cho cô, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía giếng khô.

... Không hiểu sao, cô lại bất chợt nhớ đến một chút ký ức về Trì Dữu.

Mười ba năm trước.

Khi ấy cô vẫn còn thực tập tại trường tiểu học số ba Vân Châu, có lần, cả nhà bác sĩ họ Trì phải ra nước ngoài tham dự một sự kiện gì đó.

Chiều hôm ấy, mẹ Trì đã trịnh trọng giao bé Trì Dữu cho Bạch Lộ Châu.

Mẹ Trì: "Làm phiền cô rồi, giúp tôi chăm sóc tiểu Dữu một tuần nhé, xin nhờ cô, thật sự xin cô đấy."

Bạch Lộ Châu: "Sao lại tìm tôi? Không tìm giáo viên chủ nhiệm hay những cô giáo khác à? Dù sao thì cũng có nhiều dịch vụ chăm sóc trẻ chuyên nghiệp, còn hơn tôi nhiều."

Mẹ Trì: "Thật ngại quá, bé Dữu cứ nhất quyết đòi cô thôi, khóc cả đêm rồi, tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Con bé bình thường không hay đòi hỏi gì tôi, nói gì đến chuyện cố chấp như thế này... Nên làm phiền cô rồi, thật lòng biết ơn cô lắm, tôi cũng thật sự xin lỗi..."

Thái độ của mẹ Trì quá đỗi chân thành, còn bé Trì Dữu đứng bên cạnh với đôi mắt to tròn ươn ướt, nhìn đến mức khiến người ta không đành lòng từ chối.

Bạch Lộ Châu khẽ hạ mi mắt, thầm nghĩ:

... Thôi, dù sao mình cũng từng giúp trông trẻ nhà người thân rồi mà.

Tan học hôm đó, Bạch Lộ Châu lần đầu tiên dẫn Trì Dữu về Bạch Liễu Trai.

Bé Trì Dữu sau khi đến nhà, ngoan ngoãn hết sức, ngồi yên trên chiếc ghế gỗ trong căn phòng treo đầy những bức thư pháp của ông, hai chân đong đưa bên cạnh ghế, đầu cúi xuống bàn gỗ phủ kính làm bài tập.

Bạch Lộ Châu ngồi bên cạnh cô bé, viết giáo án cho tiết dạy sắp tới.

Trì Dữu rất thông minh, hầu như không cần ai kèm cặp. Vì vậy, hai người chỉ im lặng ngồi bên nhau, mỗi người làm công việc riêng của mình.

Ngoài cửa sổ, cây lựu đang vào mùa hoa nở.